Mình nghĩ ai cũng đã nghe nhiều về điều này rồi. Nhưng sự khác biệt không đến từ việc chúng ta biết một kiến thức nào, mà là việc ta thực sự bắt tay vào làm, để sống với kiến thức đó.
Ảnh: Unsplash / Milad Fakurian
Cá nhân mình rất hiếm khi làm được việc gì đó nhanh chóng và dễ dàng, chỉ bởi vì mình nghĩ cần có nhiều thời gian hơn để hoàn thành một thứ cho thật hoàn hảo.
Nhưng kỳ thực, có một số việc khi được dành nhiều thời gian hơn không thực sự mang lại kết quả tốt hơn. Chẳng hạn, mình có thể trì hoãn làm một bài báo cáo, nhưng lại không dùng thời gian đó để nghiên cứu vấn đề mà chỉ đơn giản là tránh không làm thôi.
Lý do thứ hai khiến nó trở nên tệ hại là vì khi để thời gian càng dài, thì công việc càng trở nên khó thực hiện hơn – khó bắt tay vào, khó để giải quyết. Chưa kể, chính áp lực nặng nề với công việc đó khiến chất lượng bạn làm nó bị giảm sút.
Cuối cùng, mình không biết điều này có đúng với tất cả những người làm sáng tạo hay không, nhưng riêng với mình, những ý tưởng không được cho ra lò sẽ là ý tưởng chết. Và những ý tưởng chết sẽ làm ô nhiễm nguồn sáng tạo, khiến cho dòng chảy sáng tạo không được lưu thông và dần dà, nó sẽ không hoạt động nữa (là chúng ta sẽ không còn ý tưởng).
Tuy nhiên, để sửa điều này không dễ. Việc trì hoãn đã trở thành thói quen hay niềm tin ăn sâu khiến cho ta bị sa vào cái bẫy của sự hoàn hảo.
Niềm tin ấy có rất nhiều mặt, nhưng phần lớn đến từ nỗi sợ bị thất bại. Rằng nếu ta không dành đủ nhiều thời gian để biến một thứ gì đó trở nên hoàn hảo, thì người ngoài sẽ phán xét, chê bai, không công nhận, và từ chối ta.
Việc ta không dám chấp nhận kết quả lần ra mắt sách đầu tiên, việc không dám đón nhận phản hồi từ sếp hay đồng nghiệp về dự án mới, việc cho rằng mình luôn không có đủ thời gian,… và ti tỉ nỗi sợ khác cũng chỉ phát sinh từ nguồn gốc của việc ta không chấp nhận được sự không hoàn hảo của mình trong mắt người khác.
Nhưng điều quan trọng ở đây là không phải sự hoàn hảo.
Việc tập chạy bộ khiến mình nhận ra: mong chờ đạt được con số 5km, thậm chí 1km ngay ngày đầu tiên là điều viển vông. Chính sự kiên trì, lặp đi lặp lại việc chạy mỗi ngày mới là cách khiến mình dần đạt được những con số đó.
Đối với mục tiêu khác cũng vậy. Những hành động nhỏ được lặp lại thường xuyên, không từ bỏ, mới là điều tạo ra thay đổi khổng lồ sau này.
Mình nghĩ ai cũng đã nghe nhiều về điều này rồi. Nhưng sự khác biệt không đến từ việc chúng ta biết một kiến thức nào, mà là việc ta thực sự bắt tay vào làm, để sống với kiến thức đó.

Leave A Comment