Có bao giờ bạn ngồi ăn một mình và chợt nhớ đến những bữa cơm gia đình ngày xưa không? Hay đang giữa đám đông mà lại cảm thấy cô đơn, khao khát được về với ai đó thực sự hiểu mình?

Sự mất kết nối đang diễn ra khắp nơi
Sự mất kết nối không chỉ xảy ra ở những gia đình bình dân ngày trước, nơi cha mẹ bận rộn mưu sinh, con cái chạy đua học hành. Nó còn len lỏi vào cả những gia đình trung lưu, khá giả, nơi cha mẹ dư dả vật chất và con cái được tự do theo đuổi đam mê.
Tác giả Hồng Phương, trong quyển Nếp Nhà, đã nhắc đến mâm cơm quây quần như một cách để nối kết các thành viên. Mình hiểu rộng hơn: đó là một ý định – intention – để kết nối. Tức là mỗi người phải tự có ý thức và sự chủ động. Từ đó, chúng ta mới có thể gieo nhiều hạt giống khác nhau để kết nối với nhau.
Tại sao gọi mong muốn kết nối với gia đình là “xa xỉ”?
Xa xỉ thường được hiểu là những gì rất đắt giá, có tiền cũng không mua được, hoặc phải bỏ hàng đống tiền ra. Những thương hiệu xa xỉ mang lại cho khách hàng cảm giác không gì sánh được: độc quyền và duy nhất.
Nếu hiểu theo định nghĩa đó, thì… có phải cảm giác thân thuộc và kết nối với gia đình cũng là độc quyền, duy nhất, và không tiền nào mua được không?
Nghĩ thử xem: bạn có thể dùng tiền để mua tình yêu thương, sự quan tâm chân thật của các thành viên trong gia đình? Bạn có thể dùng tiền để mua lại những ký ức ngồi ăn chung mâm cơm với cha mẹ, nếu như họ không còn nữa?
Tại sao gọi khát khao kết nối với nguồn cội là xa xỉ?
Bởi vì hiện tại nó quý và hiếm.
Chưa có nhiều người nhận ra nhu cầu ấy. Họ bận rộn chạy theo cuộc sống hàng ngày, những gì lôi cuốn trước mắt. Công nghệ và sự giàu có càng tăng, chiến tranh hay khoảng cách giàu nghèo càng mở rộng, lại càng khiến người ta muốn leo lên những nấc thang nhanh chóng hơn nữa.
Cho dù đó là bậc thang gì – sự thành công, sự giàu có, sự tối tân, sự an toàn… – tất cả cuối cùng cũng dẫn về sự trống rỗng, nếu con người không cảm thấy được kết nối với những điều đó. Và kết nối ấy, họ phải xây dựng từ bên trong.
Phải đi bao xa và bao lâu, để người ta nhận ra điều mình cần nhất, không phải là điều họ đã đánh đổi rất nhiều để có được?
Chúng ta ai cũng là Santiago, đi thật xa để thấy kho báu nằm ngay dưới chân nhà
Chuyến hành trình của Santiago trong Nhà giả kim cho thấy: đôi khi ta phải đi thật xa, trải qua mất mát và thử thách, mới nhận ra điều quý giá nhất luôn nằm ngay cạnh mình. Nhưng nếu không có hành trình ấy, ta cũng sẽ không đủ sâu sắc để trân trọng kho báu ấy.
Con người hiện đại cũng vậy. Ta đi tìm danh vọng, tiền tài, tình yêu, sự công nhận… rồi mới thấy thứ bền vững nhất, chữa lành được sự trống rỗng trong tim, vẫn là sự kết nối – với gia đình, với nguồn cội, với chính mình.
Vậy nên, mâm cơm quây quần không chỉ là bữa ăn. Nó là nghi lễ giản dị nhưng thiêng liêng, nơi ta được trở về, được lắng nghe và được thấy mình thuộc về.
Và chính cảm giác “được thuộc về” ấy mới là kho báu đích thực mà ai cũng khao khát, dù họ có gọi tên nó hay không.

Leave A Comment