Hôm qua mình ngồi so sánh: cuộc sống hiện tại của mình, với những gì mình từng có, và những gì nhiều người khác đang sở hữu… Tim mình đau và buồn. Nhưng sáng nay, sau ba câu hỏi đặt cho chính mình, một điều khác bỗng hiện lên: Mình Có Đủ.
Khi sự chân thật trở thành xa xỉ
Có một sự khác biệt vi tế mà đôi khi ta quên mất khi mải mê nhìn những lớp hào nhoáng bên ngoài. Sự vi tế đó nằm ở chỗ: mỗi bước chân ta đi mỗi ngày, mỗi lời nói ta thốt ra… có được chân thật và thẳng thắn với lòng mình hay không.
Đó là điều mình từng không có khi sống với cuộc đời làm báo. Có những quy tắc không thành văn, nhưng ai cũng biết một số hình ảnh, cách nghĩ, cách nói năng, đi đứng… không phù hợp với môi trường làm báo. Đôi khi, đó là tác phong chuyên nghiệp. Đôi khi khác, đó là một sự “lọc” chính con người mình trước khi bộc lộ ra thế giới.
Quét nhà và cảm nhận toàn bộ sự sống đang chảy vào
Hôm qua, mình và bạn nói về chuyện quét nhà. Cả hai từng ghét việc dọn dẹp nhà cửa như nhau. Ghét, khi phải làm điều đó như một nghĩa vụ. Chúng mình từng là những đứa con gái lớn vô cùng có trách nhiệm. Việc dọn nhà là một trong số những trách nhiệm ấy, không phải niềm vui.
Ngày hôm qua, hai đứa nói về việc: “Tôi chỉ quét đến đây thôi rồi dừng lại. Tôi thấy vui khi mình làm việc đó. Hoá ra, quét nhà cũng có thể mang lại sự thỏa mãn như thế.” “Ngay cả khi biết rằng cái nhà sạch này sẽ bị ‘phá hỏng’ vì một tiếng sau em trai tôi sẽ về và cán bánh xe qua nền nhà tôi vừa mới lau, tôi vẫn muốn quét nhà.”
Có điều gì đó đã thay đổi ở đây, để chúng mình cảm nhận được niềm vui sống chỉ trong một hành động bình thường nhỏ nhặt nhất.
Một nụ cười hiền lành – một bản tính chân thật
Không hiểu sao lúc này lại hiện lên một nụ cười của một nhân vật trong bộ phim mình vừa xem. Cái nụ cười bẽn lẽn từng làm mình nghi ngờ… “không biết hiền lành quá có làm được chuyện gì không”.
Thế mà nụ cười ấy ở lại trong mình thật lâu. Nhân vật ấy càng xem về sau càng thấy cuốn. Cái hiền lành dễ khiến người ta bỏ qua lúc ban đầu, lại trở thành dấu ấn sâu đậm. Nhẹ nhàng, nhưng lại khó phai. Hơn là những gì bùng nổ, đến một cách mạnh mẽ, nhưng lại đi trong phút chốc.
—
Ba câu chuyện tưởng chừng chẳng liên quan. Nhưng viết đến đây thì bật lên trong mình hai từ: “hiện diện” và “sự sống”.
Với câu chuyện đầu tiên, mình biết cuộc sống của mình giờ không còn những cuộc gặp hào nhoáng, những dự án lớn để chứng minh. Nhưng song song đó, mỗi ngày mình lại thấy đang bám rễ sâu hơn vào cuộc đời, khi được sống chân thật.
Với câu chuyện thứ hai, mình nghĩ thay đổi nhỏ giúp chúng mình cảm thấy vui chỉ với việc quét nhà, chính là sự hiện diện. Hiện diện với công việc tưởng nhàm chán. Và quan trọng hơn, hiện diện với chính bản thân, để biết khi nào muốn làm tiếp, khi nào muốn dừng lại.
Và câu chuyện cuối cùng… mình nghĩ vì mình cũng thích sự đẹp trai (haha, đùa đấy). Có lẽ mình chỉ kết lại bằng câu của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư thôi: “Người ta ngây ngất trước sự hào nhoáng, mê mẩn trước sự bóng bẩy, nhưng chỉ rơi nước mắt trước sự giản dị từ đáy lòng.”
✨✨✨
Nếu bạn tò mò về 3 câu hỏi mình đã đặt ra và trả lời, thì chúng đây nghen:
1) Hãy dừng lại 1-2 phút và gọi tên cảm xúc bạn đang trải qua?
(Ví dụ: Mình đang buồn lắm. Mình muốn được đi phỏng vấn, muốn được kết nối với người này, người kia. Nhưng mình cũng đang tự tách bản thân ra khỏi môi trường, công việc này.)
2) Cảm xúc này đang cần gì ở mình?
(Ví dụ: Cần được mình chấp nhận và yêu thương vô điều kiện. Hai điều này sẽ dẫn lối cho “sự chân thật” mà mình đã khẳng định rằng muốn sống với nó.)
3) Nếu có một hành động nhỏ nhất để cho mình điều mình cần, đó là gì?
(Ví dụ: Chấp nhận vô điều kiện với nỗi buồn hiện tại.)
Bạn nhận ra điều gì sau khi trả lời 3 câu hỏi này? Hãy comment bên dưới nhé.
Nếu thấy bài viết bổ ích, bạn cũng có thể chia sẻ nó cho một người hữu duyên. Mình cảm ơn bạn.

Leave A Comment