Một năm trôi qua thật dài mà cũng thật ngắn. Thấm thoát đã 12 tháng, 365 ngày. Thật không dễ để nhìn lại tất cả những gì chúng ta đã làm, đã trải qua, đã vấp váp và đã học được trong từng ấy thời gian. Mình cũng đã phải ngồi lại và làm việc này đến hai, ba lần mới xong. Cuối cùng thì cũng đạt được cảm giác thỏa mãn khi đã ghi lại tất cả những gì cần ghi, bỏ vào túi tất cả những gì cần thu hoạch để cho một năm mới với những rộn ràng mới.

Mình sẽ chia sẻ từ từ những gì mình đã nhận được trong năm qua.
Trong bài viết này, điều đầu tiên mình muốn nhắc đến, cũng là điều mà có nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần đi nữa, mình cũng thấy vô cùng tự hào vì mình đã đạt được, và mình nghĩ có lẽ cảm giác này mình muốn duy trì cho đến mãi về sau.
Đó là…
***
Cách đây bốn, năm năm, mình có thể chạy đi lăng xăng ở khắp nơi, làm đủ mọi việc trên đời, nhưng gia đình là một phạm trù mình không bao giờ đụng đến, bởi vì người ta nói “bụt chùa nhà không thiêng”. Mình từng rất tin như vậy, rồi lấy đó làm cớ để không thật sự nhìn vào những vấn đề mình có với gia đình, hoặc bỏ cuộc khi những điều mình mong muốn – những tình cảm, kết nối mà mình ước gì có được – mãi vẫn vô cùng trái với thực tế.
Mình còn nhớ, vào năm 2019, khi bỏ nhà đi bụi, mình đã mang theo những lý do này trong lòng:
- Để em trai có thể tự hào về mình
- Để mình và mẹ có thể ở cạnh nhau theo cách tự do
- và để hàn gắn lại mối quan hệ đã đứt gãy từ lâu với bố.
Thời điểm đó, tình trạng của chúng mình là:
- Với em trai: gây gổ thường xuyên, nói chuyện với nhau chưa đến 5 phút bắt đầu lên giọng, lớn tiếng, đuổi nhau đi, sập cửa lại và thề không bao giờ muốn đội trời chung với cái đứa láo toét kia nữa.
- Với mẹ: một sự yêu thương nhưng đồng phụ thuộc nhưng không ai nhận ra. Mình luôn có cảm giác cần mẹ và luôn bị ám ảnh về việc phải tự lo mọi thứ nếu không còn mẹ trên đời. Song song đó, mình cũng chưa bao giờ cho phép bản thân được nghĩ đến việc sẽ du học hoặc sinh sống ở một nơi nào đó xa nhà, chỉ vì sợ rằng khoảng thời gian không có mình cạnh bên, mẹ sẽ gặp điều bất trắc. Mình luôn tự hỏi: Là mình cần mẹ, hay mẹ cần mình? Làm thế nào để tình yêu thương này không mang cảm giác bức bối, khó chịu như bây giờ nhỉ?
- Cuối cùng, với bố: ngắn gọn là không có gì để nói, vì mối quan hệ này đã bị đứt gãy quá lâu. Suốt mười mấy năm trời mình không có bố ở bên, chuyện chúng mình chẳng có gì để nói ngoài những cuộc gọi điện hỏi thăm vô hồn, những câu dạ thưa chỉ để mong ngừng nói chuyện nhanh nhất có thể.

***
Năm 2023, mình đặt ra ước nguyện: Bố, mẹ, Bin và Bà Ngoại đều hạnh phúc theo cách riêng. Và cho đến giờ, bằng cách nào đó, mình đã làm được điều đó.
Giờ đây…
Em trai xem mình như nguồn chia sẻ đáng tin cậy. Nó luôn tìm đến mình trước tiên, thậm chí trước cả khi nói chuyện với mẹ, trước cả khi tìm kiếm lời khuyên từ thầy giáo ruột hoặc ý kiến từ những đứa bạn thân, những người mà trước nay mình luôn nghĩ được nó xem trọng hơn mình.
Bây giờ, mình có thể yên tâm sống và làm việc ở bất cứ đâu. Nếu một ngày mình hứng chí lên bảo với mẹ: “Con ra Hà Nội sống và làm việc mấy tháng nhé!” thì cũng không sợ mẹ hốt hoảng cuống cuồng lên. Hoặc giả như một hôm nào đó, mình thích đi du học quá, muốn sang trời Âu khám phá quá, thì mình cũng hoàn toàn tin rằng mẹ sẽ vui vẻ cùng mình chuẩn bị và bình yên kể cả khi mình đi xa lâu ngày.
Và cuối cùng, với bố. Điều khiến mình vui nhất ấy chính là giờ đây, mỗi lúc cần gì, mình đều có thể nhấc điện thoại lên và gọi cho bố để chia sẻ như những người bạn, đôi khi là những câu chuyện không đầu không cuối như “Hôm nay con mệt quá!”, hoặc “Con cần tham khảo ý kiến bố chuyện này…” Ngược lại, bố có thể nhắn tin hẹn mình đi ăn sáng, hẹn hò cafe vào bất cứ lúc nào. Đây là những điều mình từng mơ ước, từ rất rất rất lâu – một người bố đúng nghĩa, một người bạn để mình có thể tin tưởng chia sẻ mọi điều, và một người mà mình muốn bắt tay, muốn ôm lấy, muốn nói rằng: “I Love You”.

Đó là một hành trình dài, rất rất dài, để những đứt gãy trong gia đình mình trở nên lành lặn, và chúng mình trở thành một thể thống nhất, có thể yêu thương và che chở lẫn nhau, có thể đồng hành và ở bên cạnh nhau, dù cho về mặt vật lý, chúng mình có hay không có ở bên cạnh nhau.
Một “bonus” khác cho cuối năm là mình cũng vừa “kết nạp” được một thành viên mới vào “Gia đình Hạnh phúc”, ấy là… Bà Ngoại! Có lẽ câu chuyện chi tiết sẽ cần được kể trong một bài khác, nhưng vắn tắt thì giờ đây, bà Ngoại có thể vui vẻ ăn, chơi, ngủ, nghỉ,… làm mọi thứ theo kiểu bà thích mà không còn bị con cháu càu nhàu như trước kia nữa. Thay vì ủ dột và đau buồn với những ý nghĩ như: “Chúng mày chả thương tao”; “Tao đi chết quách đi cho rảnh nợ tụi bây!” và những lần tức tối mà lấy tay đấm thùm thụp vào ngực, thì giờ đây, mình trông bà đôi khi giống như một đứa trẻ – hào hứng với việc có người ở nhà cùng, thòm thèm trước những món ăn ngon mà muốn nhón tay thử lấy một lần.
***
Đấy, cứ nhẹ nhàng vậy thôi, nhưng đó là những điều khiến mình vô-cùng-hạnh-phúc.
Đó là kết quả của những quá trình nỗ lực rất dài, rất rất dài.
But… you know what?
In the end, what will be, will be.
Sooner or later,
we still have to mend the bond torn by pride,
to return to the true meaning of family
and the glowing beauty of loving hearts.


Leave A Comment