Thời gian đọc: 4 phút

Tuổi 25-35, ai cũng đối mặt với hai điều lớn: sự nghiệp và gia đình.

Với một số người, lập gia đình như một “nhiệm vụ” đến tuổi phải hoàn thành và có vẻ… cũng dễ dàng thôi, nhưng hiếm lắm cái “dễ dàng” đó mới bền lâu.

Bởi vì tách khỏi gia đình lớn để tạo dựng tổ ấm mới với một người hoàn toàn khác mình… thật ra là chuyện phức tạp đến không ngờ.

Mình cũng không ngoại lệ. Lại còn đặc biệt hơn khi lớn lên trong một gia đình không nguyên vẹn – điều này khiến mình càng phải suy nghĩ nhiều hơn về việc tự tin xây dựng hạnh phúc với ai đó.

Rồi mình bắt đầu tự hỏi: Gia đình thật sự là gì? Và để tạo nên một gia đình, cần những gì?

Từ gia đình đến nếp nhà

Mình nghĩ gia đình có hai phần: phần cứng là ngôi nhà – không gian mọi người cùng sinh hoạt, còn phần mềm, hay linh hồn của gia đình… có một từ rất đẹp đã “rớt vào lòng” mình: nếp nhà.

Tình cờ thấy một story quay cảnh hai vợ chồng lớn tuổi cùng nhau thu hoạch trong vườn nhà, nghe cô con gái kể về cách ba mẹ giữ gìn nếp nhà – từ cách ăn uống đến cách sắp xếp không gian sống… Khoảnh khắc bình yên đó khiến mình suy nghĩ về hai chữ “nếp nhà” rất nhiều.

Nếp là gì?

Mình liên tưởng đến “nếp gấp” – cái gì lặp đi lặp lại sẽ tạo thành nếp.

Nếp nhà cũng vậy. Nó bắt nguồn từ những điều được khởi xướng bởi ba, mẹ, ông, bà… và các cụ tổ từ nhiều đời trước. Những “nếp gấp” này được bồi đắp, chỉnh sửa qua thời gian và ảnh hưởng lên từng người lớn lên dưới mái nhà đó.

(Rồi chúng ta gặp nhau khi đi tìm bạn đời, và các nếp này lại có dịp giao thoa, điều chỉnh thêm một lần nữa.)

Nếp để nói về những gì tốt đẹp, đáng giữ gìn và truyền lại.

Nhà là gì?

Nghe có vẻ quen thuộc nhỉ, nhưng thật ra có nhiều thứ để nói.

Không phải cứ ở chung không gian với ai đó là có cảm giác “về nhà”, mà phải là cảm giác thân thuộc, dễ chịu, bình yên, có chút “cùng hội cùng thuyền” nữa.

Giống như thời đi học, các bạn ở cùng ký túc xá nhiều năm sẽ được chia về các “nhà” – cùng ăn, cùng học, cùng ngủ, cùng chơi. “Nhà” của người lớn cũng không khác lắm: chúng mình thành vợ chồng để cùng có con chung, cùng chia sẻ cuộc đời, cùng giúp nhau hướng tới mục tiêu chung và riêng, cùng làm cho đời sống tinh thần lẫn vật chất của nhau tốt hơn từng ngày.

“Nhà”, nói ngắn gọn, là nơi chúng ta cùng nhau hướng tới một tương lai chung.

Nếu sống độc lập, chúng mình có thể có nếp nhà không?

Chắc là khó.

Nếu không có một môi trường nuôi dưỡng, ta chắc chắn sẽ không biết học nếp nhà cho mình từ đâu.

Soi vào trong lòng, mình thấy điều lớn nhất được thừa hưởng từ gia đình có lẽ là tình yêu thương và sự gắn bó. Dù gia đình từng trải qua biến cố lớn, nhưng sau khi hàn gắn, tình yêu thương vẫn là điều quý giá nhất mình học được từ cả gia đình bên nội lẫn bên ngoại.

Tuy nhiên, trong tình yêu thương rộng lớn đó, vẫn có sự khác biệt rõ rệt giữa nếp nhà của hai bên.

Cách thương của người ngoài Bắc vô cùng tình cảm – khó tính, truyền thống, gia trưởng, nhưng lại luôn thể hiện bằng cả lời lẫn việc làm. Người Nam thì dễ chịu, thoải mái, đôi khi “phất phơ”, nhưng mỗi khi có việc chung đều cùng chung tay giải quyết.

Chính những điểm kết nối đó đã tạo-nên-mình ngày hôm nay.

✨✨✨

Chung quy lại, nếp nhà theo mình, chính là linh hồn của một gia đình. Nó được thể hiện qua những thói quen lặp lại, những sự kiện thường niên, hay những phẩm chất mà trong quá trình sống chung, chúng ta đã vô tình “lây” cho nhau, hoặc hữu ý truyền lại cho con cái.

Có gia đình rất coi trọng nề nếp và cung cách cư xử. Có gia đình lại bộc trực, xởi lởi, nhưng đã nói là làm. Cũng có gia đình yêu gắn kết với nhau bằng những chuyến đi và những hoạt động sôi nổi…

Viết đến đây, mình muốn mời mọi người làm một bài tập nho nhỏ:
Hãy quan sát xem trong gia đình mình đang có những nếp nhà nào.

Việc này tuy nhỏ nhưng sẽ giúp chúng ta luyện tập thói quen quan-sát, điều sẽ vô cùng cần thiết để đến những bước tiếp theo trong việc tôn tạo và điều chỉnh nếp nhà.

Đón chờ bài viết tiếp theo tại đây nhé:

Nếu thấy bài viết của mình hữu ích, bạn có thể ủng hộ mình tại đây: