Thời gian đọc: 4 phút

Mỗi bước chuyển trong cuộc đời đều dạy cho chúng ta những bài học quý giá. Đối với mình, bài học gần đây nhất chính là dám đối diện với sự kết thúc và lựa chọn buông khi đến lúc phải buông.

Ảnh: Unsplash / Barth Bailey

Vào đầu tháng 10 năm ngoái, mình quyết định nghỉ công việc gần 3 năm ở một công ty về truyền thông, báo chí. Mình đã bắt đầu từ con số 0 với viết lách, thử thách ở những vị trí thấp nhất là dịch bài, trở thành phóng viên tự đi phỏng vấn mà không ai dẫn đường, rồi dần trở thành tay viết cứng và cuối cùng là phó thư ký toà soạn của tờ báo.

Nhưng rồi mình quyết định nghỉ, vì mình được thôi thúc để bắt đầu một hướng đi khác.

Mình đã từng nghỉ việc trước đây nên trải nghiệm này không mới. Sau ngần ấy năm, mình chắc mẩm đã đủ kinh nghiệm cho một cú nhảy như thế này.

Mình cũng không hề đột nhiên nghỉ mà đã có cả quá trình dài để chuẩn bị về tài chính, tư tưởng và hướng đi tiếp theo.

Nhưng điều mình không thể ngờ, rằng mình vẫn rơi vào một vùng trũng mà phải đến sau này bước qua rồi mình mới nhận ra. Từ thời điểm chính thức nghỉ đến khoảng đầu tháng 2 năm nay, mình không muốn ra đường, không muốn gặp gỡ ai, không muốn khám phá thứ gì mới. Mình còn tự cho rằng bản thân mắc hội chứng sợ giao tiếp xã hội, mặc dù nghề nghiệp trước đòi hỏi toàn bộ những điều kể trên, và mình yêu công việc bởi vì những điều đó.

Quãng thời gian này cũng là giai đoạn khó chịu nhất, khi mình chưa thể quên đi những thói quen và nếp sinh hoạt khi còn đi làm.

Hồi đó, mỗi ngày, việc đầu tiên mình làm khi thức dậy và việc cuối cùng trước khi đi ngủ cũng là làm việc. Xen kẽ đó là những buổi lên công ty với đồng nghiệp, những lần chạy deadline sát nút, những dự án vừa thử thách vừa đầy hào hứng, và cả những sự kiện hào nhoáng, xa hoa.

Nhưng nghỉ rồi, ngoài chuyện loay hoay trong việc xác định xem một ngày của mình sẽ trải qua như thế nào – mình muốn làm những công việc gì? muốn gặp gỡ những ai? muốn dành thời gian cho bản thân ra sao?… thì phần lớn là sự day dứt, bứt rứt vì “Nếu còn đi làm, mình sẽ…” Mình vẫn muốn được là “một phần” của tổ chức đó, muốn được bao gồm trong một cộng đồng thay vì cảm giác bị “left out”, vẫn muốn tham gia đóng góp, vẫn muốn viết bài, và… vẫn muốn được có mặt trong những chuyến đi hay sự kiện xa hoa.

Vậy nên, điều mình làm lúc đó là… tiếp tục kéo dài mối quan hệ với công ty cũ bằng những dự án lẻ hay bài viết cộng tác.

Mọi chuyện có vẻ vẫn như cũ,
nhưng không

Cảm giác ê chề và, như mình nói vui với nhỏ bạn thân, hơi “hèn” nữa. Vì chẳng khác nào chia tay một người rồi nhưng mình vẫn cố níu kéo trong khi người kia đã quay bước đi. Những cuộc họp nội dung cho số báo mới không còn có mình. Những bài viết được đăng trên báo mạng hàng ngày không còn qua tay mình duyệt. Những chuyến đi trải nghiệm cũng được ưu tiên hơn cho các bạn biên tập khác… Và quan trọng nhất là, không còn số tiền lương đổ về tài khoản đều đặn mỗi tháng.

Việc níu kéo cho mình cảm giác rằng dù nghỉ việc, nhưng mình vẫn “làm”, vẫn “được ở đó”, vẫn được người ta quan tâm và chú ý đến, chứ không hề bị đào thải hay bị loại trừ.

Kết quả là suốt giai đoạn đó mình quay cuồng với những dự án lộn xộn. Người ta không biết mình đang tham gia với vai trò nào, tham gia sâu đến mức độ bao nhiêu,… Mọi chuyện có vẻ vẫn như cũ, nhưng không.

Cảm xúc thường trực của mình là những cơn “bốc hỏa” pha giữa tức giận và tủi thân, vì bản thân mình không biết rốt cuộc là mình đang làm gì. Mình nghỉ việc để đi theo con đường mới, nhưng sau vài tháng vẫn loay hoay trong những lựa chọn cũ kỹ, chỉ để tìm kiếm cảm giác quen thuộc và an toàn, dù là nhỏ nhoi nhất.

Thời gian đó, mình được nhắc nhở liên tục về sự buông bỏ, nhưng có gì đó bên trong mình không chấp nhận được hai từ “kết thúc”. Cái chết bất đắc kỳ tử của một người hàng xóm láng giềng càng khiến mình vùng vẫy hơn khi phải đối diện với một thực tại đang thay đổi.

Mình biết bản thân đang dịch chuyển sang một thứ mới mẻ. Có điều, con đường dưới chân mình khi ấy chỉ mỏng như một sợi dây vắt ngang cả một thung lũng khổng lồ, khiến mình chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài cố gắng nắm chặt lấy mọi thứ có trong tay để đừng bị rơi.

Mình không hề mông lung khi chọn lựa. Mình cũng chưa từng hối hận kể từ khi ra quyết định. Chỉ là… giai đoạn đầu tiên của sự chuyển tiếp khiến mình bỡ ngỡ, khó quen. Sự chênh vênh và cô đơn là điều liên tục lặp đi lặp lại. Mình đã khép lại năm 2022 trong một nỗi buồn vô hạn. Buồn không phải vì nghỉ việc và thay đổi môi trường, mà là vì một năm nữa đã khép lại. Hai chữ “kết thúc” nằm chình ình ngay trước mắt, trong khi những dự định, mục tiêu, mong muốn, kết quả của mình… hẵng còn dang dở…

Nếu thấy bài viết của mình hữu ích, bạn có thể ủng hộ mình tại đây: