Ảnh: Unsplash / Rene Porter
Không biết mọi người có giống vậy không, nhưng mình hay bị lo lắng mỗi khi chia sẻ điều gì đó trước đông người, từ nói đến viết. Mình đã từng vật lộn rất lâu để có thể giãi bày những suy nghĩ của bản thân thông qua con chữ, và cho đến bây giờ, khi đã trở thành một người viết thực thụ được 3 năm, mình vẫn sợ hãi mỗi khi viết những điều từ đáy lòng như trên trang Facebook này.
Điều đó đến từ một vật lộn trong sâu thẳm: Liệu người ta có chấp nhận nếu như mình bày tỏ trọn vẹn con người mình?
Theo những gì mình thấy (ở tầng nhận thức và khả năng của mình hiện tại), thì không. Thường, trong những sự kiện xã hội hay những mối quan hệ công việc, mình phải thêm vào nhiều phần không phải là mình, hoặc dùng những phương tiện hỗ trợ khác, như quần áo, trang điểm, danh hiệu, vị trí,… để phủ lên bản thân một lớp sức mạnh. Mặc dù vẫn nỗ lực hết sức để mọi điều mình nói và làm ra đều là của mình nhiều nhất có thể. Nhưng bạn biết đấy, nỗi sợ bị phán xét vẫn là điều gì đó bám rễ rất sâu bên trong mình.
Cho đến khi một sự kiện gây xôn xao xã hội Việt Nam vừa xảy ra gần đây, mọi người lao xao bàn tán về nó, và ở đó, mình nhìn rõ được cách phản ứng của bản thân khác với đa số. Cái khác biệt làm mình sợ hãi và giấu nhẹm mọi suy nghĩ đi, nhưng càng im lặng và che giấu tiếng nói thật của bản thân, mình lại càng đau đớn và khó chịu. Bằng một cách nào đó, vượt lên trên những thông tin xa xả, những luồng ý kiến trái chiều của dư luận, mình nhận ra rằng: tiếng nói của mình là riêng và duy nhất. Và câu nói này chẳng biết từ đâu nhảy lên trong lòng.
“Thế giới trở nên tồi tệ hơn, không phải vì sự tàn bạo của những kẻ xấu, mà vì sự im lặng của những người tốt.” – Napoléon Bonaparte.
Và mình nhận ra sứ mệnh của mình là đi lan tỏa những điều tốt đẹp. Dẫu biết đôi khi tốt đẹp có vẻ thơ ngây, nhưng chịu đấy, mình chẳng thể làm cách nào khác!
Mong muốn lan tỏa tình yêu đến xung quanh vốn đã có trong mình từ bé, nhưng lúc đó bé quá chẳng biết phải làm thế nào, mà điều xấu cứ xảy ra nhan nhản, thế là mình chọn cách vùi dập tiếng nói đó đi – tự lấy tay che mắt, che tai, che miệng để có thể trở thành một phần của đám đông và sống an toàn ở đó.
Nhưng hiện tại, mình không thể làm như thế nữa. Mình nghe được tiếng gọi để làm điều gì đó khác đi, và tình yêu trong trái tim nhỏ bé này thôi thúc mình phải đáp lời.
Trong phút giây run rẩy vì sợ sự khác biệt này sẽ khiến mình đi một mình, bị cô lập và nhấn chìm giữa đám đông, thì bất ngờ trong một chiều mưa, mình bị “xúi” đi đến một nơi lạ hoắc và ở đó, bất ngờ tìm được một tiếng nói và tâm hồn đồng điệu! Tự nhiên thấy lóe lên một tia sáng, một cánh cửa để dẫn mình đến nơi mình muốn đến.
Mọi thứ sẽ xảy ra khi ta đáp lời, và sống thật, sống trọn vẹn nhất với từng điều nhỏ nhất của mình.

Leave A Comment