Đôi khi chúng ta quá chú tâm vào đích đến mà bỏ quên những điều trên đường có khả năng quyết định đến mỗi bước đi tiếp theo. Rốt cuộc, việc ta trở thành ai sau một hành trình mới là điều thực sự quan trọng. Đừng nhầm lẫn những hành trình nhìn thấy bằng mắt ở bên ngoài với hành trình thật sự sâu sắc mà chỉ có thể cảm nhận bằng nội tâm ở sâu bên trong.

Chúng ta thường gieo quá nhiều mong muốn cho cuộc đời, và thường không đủ kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi cái cây mình gieo hạt bắt đầu đơm hoa kết trái.
Hoặc là ta luôn chăm nó sai cách.
Mình cũng từng như vậy.
Ngày trước, khi lần đầu lập blog, mình đã gieo mong muốn rằng blog của mình sẽ trở nên nổi tiếng và có hàng trăm lượt theo dõi. Mình đã ước mơ có thể sống bằng nghề viết blog và truyền cảm hứng tích cực đến thật nhiều người, rồi mở rộng ra nhiều dự án kinh doanh này nọ.
Và mình hy vọng đạt được ước mơ sau chuyến đi gap không biết khi kéo dài đến khi nào.
Một mình đến nơi đất khách quê người, xa gia đình, xa người thân, bỏ lại công việc, bạn bè và cuộc sống cũ, mình cũng đã gieo mong muốn quay lại tất cả những gì mình trải qua, biết đâu sau này có thể trở thành một Youtuber nổi tiếng.
Mình hám danh từ trong trứng nước. Ngày nhỏ, làm cái gì cũng mong mình nổi tiếng – học rửa chén thì mong thành thợ rửa chén chuyên nghiệp, học bóng rổ thì mong trở thành cầu thủ xuất sắc, bắn rổ ghi điểm vèo vèo.
Nhìn lại những mộng tưởng ấy thật vui, một phần vì mình luôn đặt tâm thế làm tốt nhất trong tất cả mọi chuyện và không bao giờ tự giới hạn những giấc mơ, nhưng phần khác, mình cũng nhận ra… Đôi khi ước mơ chỉ là mơ ước.
Vương miện chỉ có thể thuộc về người gánh được sức nặng của nó.
Có chị bạn từng hỏi mình: “Em nghĩ sao về câu nói ‘Khi bạn thực sự mong muốn điều gì, cả Vũ trụ sẽ hợp lực giúp bạn đạt được điều đó’?”
Mình cười. Thật khó để giải thích.
Đối với mình, luật hấp dẫn chưa bao giờ sai. Bạn tin vào điều gì cũng được, xấu hay tốt không quan trọng, vì tất cả những điều bạn tin đều đúng, và sẽ trở thành sự thật một ngày không xa. Có người bảo đó là hiệu ứng Pygmalion – lời tiên tri tự ứng nghiệm. Mình không quan trọng lắm tên gọi hay khái niệm, mình chỉ biết – suy nghĩ trong đầu mình sẽ quyết định thực tại bên ngoài mình.
Thế nhưng, cái éo le là… không phải lúc nào chúng ta cũng biết điều gì đang thực sự tồn tại trong đầu mình.
Khi bạn “thực sự muốn” đạt được thành tích cao ở trường, cái bạn muốn có phải là danh hiệu hay thành tích đó không?
Khi bạn “thực sự muốn” có được tình yêu của ai đó, cái bạn muốn có phải là tình yêu của một người cụ thể không?
Khi bạn “thực sự muốn” trở nên giàu có, cái bạn muốn có phải là tiền bạc không?
Khi bạn “thực sự muốn” được xê dịch, cái bạn muốn có phải là những chuyến đi không?
Khi bạn “thực sự muốn” sống một cuộc đời tự do, nhưng tự do đối với bạn là gì nhỉ?
Mình không biết. Mình không thể thay bạn trả lời cho câu hỏi trong lòng bạn.

Nhưng mình biết, đa số điều mình từng “muốn”, ẩn bên dưới đó là một thôi thúc, một động lực, một mong muốn hoàn toàn khác. Và cái ở bề mặt thường chỉ để che lấp đi một nỗi sợ hãi thực sự ở bên trong mà thôi.
Việc có được thành tích cao sẽ bảo vệ mình khỏi nỗi sợ không được ai công nhận.
Việc có được tình yêu của ai đó sẽ bảo vệ mình khỏi nỗi sợ không được yêu thương.
Việc có nhiều tiền sẽ bảo vệ mình khỏi nỗi sợ bị thiếu an toàn về mặt cơ thể và vật chất.
Việc xê dịch sẽ bảo vệ mình khỏi nỗi sợ trở nên gắn kết với một nơi chốn hay con người nào đó.
Còn việc được tự do… kể cả khi không một ai kiểm soát bất kỳ điều gì của mình nữa, mình vẫn không hoàn toàn tự do. Bởi sự kiểm soát vốn đã luôn tồn tại trong đầu mình rồi.

Câu hỏi đúng ra phải là: “Mình dám chấp nhận việc không được an toàn đến mức độ nào?”
Có những tổn thương ngầm đằng sau những mong muốn tưởng chừng là khát khao thật sự của đời mình. Khi mình càng cố đuổi theo những mong muốn mà không chịu hiểu động lực ẩn sau đó, mình chỉ càng làm cho những nỗi sợ dày thêm, và khi đó Vũ trụ sẽ đáp lời bằng cách đưa lại cho mình càng nhiều nỗi sợ.
Có nhiều bạn từng hỏi mình câu hỏi mà mình cũng hay dùng để dằn vặt bản thân: “Làm thế nào để bản thân thay đổi? Làm thể nào để đẩy bản thân ra khỏi ranh giới an toàn? Làm thế nào để sống trọn vẹn hơn?”
Câu hỏi đúng ra phải là: “Mình dám chấp nhận việc không được an toàn đến mức độ nào?”
Bởi câu trả lời sẽ tương đương với khả năng mình đi được bao xa trên vùng đất tăm tối của những điều chưa biết khi mình lựa chọn thay đổi.
Đôi khi, việc can đảm nhất mình có thể làm không phải là đối diện với hiểm nguy từ thế giới bên ngoài, mà là nhìn thẳng vào những nỗi sợ vốn tồn tại bấy lâu trong lòng mình, những nỗi sợ vốn ngăn không cho mình thay đổi, không cho mình bước đi, không cho mình sống khác.
Lối ra phụ thuộc đường vào nội tâm.
Luật hấp dẫn có thể đến rất nhanh.
Nếu mình muốn trở thành Blogger nổi tiếng, mình chỉ cần viết đều đặn và chăm chỉ đăng bài. Nhưng có mấy ai không từng tự dằn vặt bản thân với những câu hỏi:
- Bài viết của mình có đủ hay?
- Mình là ai mà dám công khai những bài viết như thế này?
- Mình là ai để có thể trở nên xuất sắc và nổi tiếng?
- Mình là ai để dám đòi hỏi sự đón nhận, ủng hộ từ người khác?
Vương miện chỉ có thể thuộc về ai gánh được sức nặng của nó.

Bởi trở thành người nổi tiếng cũng đồng nghĩa với việc có nhiều lời khen chê, nhiều suy nghĩ trái chiều, thậm chí nhiều tin đồn, nhiều sự soi mói. Trở thành người nổi tiếng cũng đồng nghĩa với việc phải có trách nhiệm với mọi phát ngôn và sản phẩm của mình. Quan trọng hơn hết, để được người khác ủng hộ và nhớ đến, những điều mình làm ra phải thật sự có chất lượng và giá trị, điều chắc chắn không có được chỉ sau một đêm mơ.
Vậy rốt cuộc câu hỏi không phải là: “Mình nên/phải/cần làm gì để trở thành Blogger/Youtuber nổi tiếng?”
Mà thực ra là: “Điều gì khiến mình cam kết đi lâu dài với con đường này?”
Có rất nhiều câu hỏi cần được trả lời, nhiều nỗi sợ cần được thấu hiểu, nhiều lí do thật sự cần được tìm thấy.
Một lần nữa, lối ra phụ thuộc đường vào nội tâm.
Hành trình đi sâu vào nội tâm là hành trình không bao giờ có điểm dừng. Trước mỗi sự thay đổi là cơ man những thử thách song song cơ hội. Đôi khi chúng ta quá chú tâm vào đích đến mà bỏ quên những điều trên đường có khả năng quyết định đến mỗi bước đi tiếp theo. Rốt cuộc, việc ta trở thành ai sau một hành trình mới là điều thực sự quan trọng. Đừng nhầm lẫn những hành trình nhìn thấy bằng mắt ở bên ngoài với hành trình thật sự sâu sắc mà chỉ có thể cảm nhận bằng nội tâm ở sâu bên trong. Chúng là điều không thể cưỡng ép, không thể hối thúc, chỉ có thể dùng sự kiên nhẫn và tình yêu thương để khám phá và đón nhận, mỗi ngày.
Nhìn lại hành trình làm blog của mình, cho đến nay mình vẫn chưa trở thành người nổi tiếng, chưa có hàng trăm lượt theo dõi như mình từng mong. Ước mơ Youtuber cũng ngủ quên ở đâu rồi chẳng nhớ. Nhưng bằng cách kiên nhẫn và thành thật với trái tim, nhìn sâu, rồi sâu hơn vào từng lớp một của nó, cuộc sống của mình giờ đã khác xưa rất nhiều, theo cách mà mình chưa bao giờ nghĩ đến. Mặc dù điều mình muốn ban đầu vẫn còn ở đâu đó xa lắm với hiện thực, thì mình vẫn vô cùng hạnh phúc với cuộc sống hiện tại. Chưa bao giờ mà khi được hỏi “Đâu là độ tuổi mà bạn muốn sống lâu nhất?”, mình đã không ngần ngại mà trả lời rằng: “Mình muốn sống đi sống lại những năm tháng hai mươi tuyệt vời này.” Ở đây, ngay lúc này, mỗi ngày đến với mình chính là món quà.
“Mình muốn sống đi sống lại những năm tháng hai mươi tuyệt vời này.” Ở đây, ngay lúc này, mỗi ngày đến với mình chính là món quà.
Đọc đến đây, có thể nhiều người sẽ hỏi: “Vậy chúng ta chẳng cần đặt ra ước mơ hay mong muốn gì sao? Vì rốt cuộc hoặc chúng sẽ không thành sự thật, hoặc ta phát hiện mình vẫn hạnh phúc mà không cần có chúng.”
Hoàn toàn không phải. Ai mà chẳng cần có một mơ ước hay mong muốn nào đó trong cuộc đời, bởi ngay cả khi ta không đạt được, thì chúng cũng đã khiến ta đi rất xa khỏi điểm đứng ban đầu, và đưa ta đến một nơi chốn rất khác so với trước đây rồi. Một người khi bắt đầu hành trình không bao giờ biết trước được điểm đến của mình. Nhưng anh ta ít nhất cũng phải xác định hướng mình sẽ đi, và rồi tùy từng tình huống, hoàn cảnh xảy ra trên hành trình ấy mà quyết định có thay đổi đích đến của mình hay không.

Với mình, cho đến hôm nay, mình vẫn muốn viết và làm blog. Đây là blog thứ hai mình tạo. Sau hơn một năm, mình đang viết blog với một tâm thế khác hẳn. Mình không còn muốn viết để trở nên nổi tiếng, muốn truyền cảm hứng hay lan tỏa cái gì cho ai nữa. Mình chỉ muốn viết, bởi đó là mong muốn sơ khai nhất trong lòng mình. Những chuyện khác, nếu có thể đến như một hệ quả, thì mình sẽ vui lòng đón nhận, còn không thì thôi. Mình vẫn vui, vì đã luôn lắng nghe theo trái tim.
Mình chỉ muốn viết, bởi đó là mong muốn sơ khai nhất trong lòng mình. Những chuyện khác, nếu có thể đến như một hệ quả, thì mình sẽ vui lòng đón nhận, còn không thì thôi.
Tương tự, mình có một anh bạn. Khoảng thời gian này năm trước cũng từng có một hành trình muốn đi, nhưng anh cứ trầy trật và mệt mỏi, thậm chí căng thẳng với nó. Thế rồi sau bao nhiêu chuyện xảy đến và đi, kể cả những sự đấu tranh nội tâm mà anh dành suốt hơn một năm trời để làm hòa, giải tỏa, thì giờ đây, một lần nữa, anh lại đường hoàng bước tiếp trên con đường anh đã chọn, với một tâm thế điềm nhiên, nhẹ nhàng, thoải mái và cởi mở hơn rất nhiều.
Cả mình và anh bạn, sau bao thăng trầm biến cố, rốt cuộc đều quay lại với những điều trái tim đã lựa chọn ngay từ đầu. Kiên nhẫn bước đi suốt gần hai năm có lẻ mà hành trình vẫn chưa đến đích. Tuy nhiên, đó cũng chẳng còn là điều đáng bận tâm nữa. Quan trọng là giờ đây, mình đều cảm thấy mỗi ngày là ngày tuyệt vời nhất mình được sống. Dù mình đang khóc hay đang cười, thì đó cũng là tiếng khóc hay tiếng cười từ tận sâu trong trái tim, và là điệu nhảy hòa hợp nhất với dòng chảy của Vũ trụ.

Hãy cứ đi và làm điều mình muốn. Đó là một hành trình đầy thử thách, nhưng xứng đáng. Đừng vội vàng mà vấp phải đá, mà quàng phải dây. Kiên nhẫn với trái tim của mình, kể cả khi nó ngốc nghếch hay yếu đuối đôi khi, nhưng nó luôn là chiếc la bàn đúng đắn và trung thành nhất dẫn ta đến điều ta thực sự muốn và sinh ra để làm.
Kiên nhẫn với trái tim của mình, kể cả khi nó ngốc nghếch hay yếu đuối đôi khi, nhưng nó luôn là chiếc la bàn đúng đắn và trung thành nhất dẫn ta đến điều ta thực sự muốn và sinh ra để làm.
Mình đã từng nghe rằng bản thân có thể có tất cả mọi điều, nhưng cần phải đi theo từng bước.
Ngày đó, mình đã không thể kiên nhẫn. Cái gì không có được ngay lúc đó, mình mặc nhiên tin rằng mãi mãi không có được, và tin mình cũng không xứng đáng để có.
Nhưng ngày hôm nay nhìn lại…
Mình không khỏi ngạc nhiên.
Nói như anh bạn mình, thì: “Điều mình muốn sẽ đến. Chắc chắn. Mình chỉ không biết chính xác vào thời điểm nào. Nhưng nếu mình luôn kiên trì bước về phía trước, mình sẽ gặp được nó.”
Good things take time.

Leave A Comment