Đây là một thành ngữ Na Uy từng xuất hiện trên Momentum của mình. Nguyên văn câu trên là: “A hero is one who knows how to hang on for one minute longer.”

Ảnh: Jonas Stolle / Unsplash
Mình quan sát thấy điều này trong một buổi tối cố gắng hoàn thành xong công việc trước khi xuống nhà ăn tối. Lúc đó, mình đã đấu tranh thế này: “Ăn tối xong lại lên làm tiếp í mà. Vả lại, bài viết này cũng chưa cần phải hoàn thành ngay.” Nhưng mình cũng biết khoảng thời gian sau bữa tối, mình khó lấy lại động lực để quay lại làm việc, và rồi việc sẽ ì ạch dồn sang hôm sau, hoặc tệ hơn là tới sát deadline vẫn chưa xong. Thế nên mình tự nhủ thôi làm thêm một chút, sau này đỡ hơn. Và sau khi chiến thắng được cái tôi lười biếng, mình được nhẹ nhõm, thảnh thơi cái đầu!
Mình cũng quan sát thấy điều này trong lúc xem các VĐV thi đấu Olympics. Bên cạnh chuyện ngưỡng mộ sức khỏe tràn trề của họ, mình còn cảm nhận rõ ràng tinh thần “ở lại lâu hơn” bên trong những con người ấy. Đó không chỉ là lâu hơn về thời gian thi đấu, mà còn lâu hơn về niềm tin, về nghị lực, về ý chí. Chẳng hạn, cặp VĐV chiến thắng ở môn thi nhảy cầu nam đã liên tục đứng chót BXH trong 4 vòng nhảy đầu, nhưng ở vòng nhảy cuối, họ bất ngờ lội ngược dòng để giành HCV, tấm huy chương mà người ta đã tưởng thuộc về đội tuyển. Tương tự, các VĐV điền kinh hay cử tạ đều đăng ký tham gia nội dung thành tích, ai chinh phục được đó là người chiến thắng. Nếu không “ở lại lâu hơn”, chắc họ đã chẳng phí công sức như thế làm gì, bởi cuộc thi chính đã đủ áp lực rồi. Và những VĐV ấy, để có thể thi đấu xuất sắc trong một giải đấu lớn như thế, họ chắc hẳn đã phải “ở lại lâu hơn” rất nhiều lần trong suốt quá trình tập luyện.
Rồi mình quan sát thấy điều này trong quá trình chữa lành của chính bản thân. Đây là một phạm trù khá khó để nói về. Bởi nếu như nói chữa lành là một hành trình không bao giờ có điểm dừng, chắc chẳng ai muốn bước chân lên. Bản thân mình cũng nhiều lúc cảm thán như vậy, khi tự hỏi rằng còn phải đau, phải khổ sở, phải khóc lóc, phải vật vã bao nhiêu lần nữa để có thể lành lặn hoàn toàn. Chẳng lẽ không thể cứ bơ chúng đi mà sống cho nhàn nhã tinh thần hay sao? Câu trả lời là không.
Tương tự vết thương bình thường trên cơ thể cũng có thể hoại tử nếu không được chăm sóc kỹ, mỗi người cũng không thể sống với những vết thương tinh thần rỉ máu.
Mình từng mất 12 năm để có thể đặt xuống sự thù hận với người bố kính yêu. 12 năm sống trong cảm giác căm ghét người mình yêu thương nhất đó không dễ tí nào. 12 là hết một nửa cuộc đời mình lúc bấy giờ! Tưởng tượng xem… Nhưng mình có gì sau một hành trình dài như vậy? Một trái tim được hàn gắn để có thể cảm nhận yêu ghét rõ ràng, biết thế nào là rung lên vì hạnh phúc và chùng xuống khi đau buồn, và… một hành trình khác để bắt đầu! :))
Nếu không “ở lại lâu hơn”, mình chỉ cần bỏ quách đi những cảm xúc “kỳ cục” mỗi khi chúng xuất hiện là lại quay về với cuộc sống bình thường ngay. Hiện tại mình vẫn đang cuộc sống rất tốt đẹp – được làm công việc yêu thích mỗi ngày, cơm ăn đủ no, áo đủ mặc, đồng nghiệp quý mến, bạn bè thương yêu, gia đình hòa thuận,… Cho nên, nếu chỉ nhìn bằng cặp “mắt” thông thường thì chẳng thấy có vấn đề gì cả! Ngoại trừ dạo gần đây, cứ mỗi lần nhắm mắt là mình lại khóc. Mình thực lòng không “hiểu” tại sao.
Đó là một lựa chọn gian nan, bởi niềm vui thì dễ yêu hơn nỗi buồn, phải không? Tại sao khi đang vui lại phải dừng để ngồi nhìn vào nỗi buồn, tỉ tê với nó? Tại sao phải khơi dậy quá khứ đã ngủ quên? Tại sao phải quan sát bản thân, học cái mới, gỡ bỏ cái cũ?
Nhưng mình bảo… nếu không như thế, thì sự tổn thương vẫn cứ còn âm ỉ, chẳng thể nào biến mất được. Những lời khuyên, những lời tự nhủ, những quyết tâm, những lời thúc giục, những lời hứa, những lời động viên, những hô hào, những huyễn hoặc,… chúng chả giúp ích gì cả. Chỉ khi mình ngồi thật im, thở thật đều, nhìn thật sâu và chấp nhận mọi sự thật có thể xuất hiện khi mắt mình nhắm lại với thế giới và mở ra với bản thân, mình mới tìm được đôi chút về nguồn gốc của sự tổn thương. Chúng tinh vi và hết sức nhỏ nhặt. Nhưng nói đi, nếu chỉ có một chiếc dằm nhỏ xíu trong tay, bạn vẫn muốn gỡ nó ra hơn là giữ lại, đúng không?
Có thể mình không thể hóa giải tổn thương ngay lúc đó, nhưng ít ra chúng sẽ được xoa dịu, như một em bé bị bỏ rơi nay được quay về với vòng tay ấm áp. Dù vết thương chưa lành ngay lập tức, nhưng nó cũng đã được nhận diện và chăm sóc rồi.
Điều này đòi hỏi việc sẵn sàng “ở lại lâu hơn”. Bởi nếu không đủ kiên nhẫn, ta sẽ chỉ thấy nỗi tổn thương của bản thân là một cái hố sâu đen ngòm, một con quái vật dữ tợn, đang chực chờ để nuốt chửng ta, mà không thấy được đằng sau đó là một tâm hồn đang cần được thấu hiểu và cảm thông đến thế nào.
Tuy nhiên, điều này đòi hỏi việc sẵn sàng “ở lại lâu hơn”. Bởi nếu không đủ kiên nhẫn, ta sẽ chỉ thấy nỗi tổn thương của bản thân là một cái hố sâu đen ngòm, một con quái vật dữ tợn, đang chực chờ để nuốt chửng ta, mà không thấy được đằng sau đó là một tâm hồn đang cần được thấu hiểu và cảm thông đến thế nào. Rồi sau mỗi lần “ở lại lâu hơn” đó, mình được gì? Well… Chẳng có thành tích gì đáng nể để đem khoe với thế giới cả, không có huy chương, không được tăng lương, cũng chẳng được khen ngợi.
Chỉ là cảm giác nhẹ bẫng như thể ai đó vừa nhấc bổng tảng đá mình đang gánh trên vai.
Chỉ là cảm giác khi mắt nhắm cũng như mở, đều thấy vui và hạnh phúc với chính mình.
Và cảm giác mình là người hùng, là người chiến thắng trong chính câu chuyện của mình vậy.
Nếu đó là phần thưởng của người chiến thắng, bạn có sẵn lòng muốn “ở lại lâu hơn”?

Leave A Comment