Dạo này mình hah ciết sai cín tả. Ko lbair là mình đang dở đi, mà là mình cho lheps bản thân ko hoàn hảo, và nó cũng chẳng sao cả. Mình có thể bòn hảo nếu muốn, nhưng bây giờ trong vô thúc mình ko làm điều đó, để chỉ cho bản thân thấy rằng, ko hoàn hảo và mình vẫn hoàn hảo, mình vẫn trọn vẹn đủ đầy độc đáo đặc biệt và, xứng đáng được yêu thương.

Ảnh: Unsplash / Job Savelsberg
Mình mở đầu bài viết này bằng một đoạn sapo đầy chính tả, và mình cũng không buồn sửa nó. Mình chỉ muốn hỏi: Bạn đọc vào vẫn hiểu chứ?
Thế là được rồi.
“Perfectly imperfect” là cái tên mình chọn cho bài viết này. Đó là cụm từ hay vang vang trong đầu mình dạo gần đây. Càng lúc, mình lại càng cảm nhận được những niềm vui khang khác khi nhìn thấy những điều không-hoàn-hảo ở mình và ở người khác.
Ngày xưa nhé, mình rất thích chọc người khác – nào là chị Ngọc mũm mĩm, nào là anh Bảo gầy đét như cây que. Mình cũng từng liên tưởng anh Khoa trông giống như chú chuột Jerry, còn anh Hiệp thì gầy và cao lêu nghêu như một nhân vật hoạt hình. Có người cười xuề xòa cho qua, nhưng có vài người không thích lắm. Họ nghĩ rằng mình không coi trọng họ, và mình cũng rụt lại vì sợ đó là điều phản cảm.
Nhưng bây giờ thì khác rồi: mình phải công nhận, mình thích nhìn thấy sự không hoàn hảo ở mọi người. Ở sự không hoàn hảo đó có cái gì đó thật đẹp đẽ, hơn là những thứ quá chỉn chu mà không có tì vết.
Nhớ có lần mình làm MC cho một chương trình online. Cũng là chương trình cây nhà lá vườn, nhưng dĩ nhiên xuất hiện trước nhiều người lạ cũng khiến mình bị khớp đôi chút. Thế nhưng đến lúc mời vị khách đầu tiên chia sẻ, mặc dù đã được gửi kịch bản để chuẩn bị từ trước, mình nhận ra anh cũng có chút… hoảng loạn trong giọng nói. Lúc đó kỳ thực, một phần mình muốn bay vào “cứu” anh, nhưng phần khác lại cảm thấy… vừa buồn cười, vừa nhẹ nhõm ghê gớm vì biết bản thân không phải người duy nhất hồi hộp ở đây. Về sau chia sẻ lại cùng mọi người trong team, ai cũng cười ồ.
Một lần khác mình đi ăn ở nhà hàng sang trọng. Đứng trước các thực khách đang háo hức nhìn vào quầy phục vụ với ánh mắt tò mò chắc hẳn là hồi hộp lắm, vậy nên mới có một bạn nhân viên tay run run cố gắng gắp từng cọng rau vào món. Mình kể ra chuyện này không phải để vạch lá tìm sâu hay chê cười bạn. Mình kể ra cốt chỉ để nói rằng: mình thấy những chi tiết không hoàn hảo đó, và mình hoàn toàn hiểu, cũng như có thể cảm thông cho bạn nhân viên này.
Mình nói ra cũng không phải để cổ súy cho việc chúng ta cứ mãi xuề xòa cho qua. Không. Không hoàn hảo là đôi khi, bạn đã nỗ lực và cố gắng hết sức nhưng vẫn có những điều nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn. Bạn đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng rồi vẫn có những sự việc bất như ý, khiến bạn để lộ ra những điều vụng về dễ thương. Đó là điều khiến bạn trở thành một con người chứ không phải cỗ máy.
Mình nói ra điều này vì một lý do nữa, ấy chính là: Chúng ta đừng mong mình sẽ luôn hoàn hảo, đừng mong mình sẽ làm tốt ngay từ lần đầu tiên. Chính suy nghĩ đó khiến ta không bao giờ dám bắt đầu. Ngược lại, cứ mặc định là kiểu gì ta cũng sẽ lầm lỗi, kiểu gì ta cũng sẽ vấp ngã và làm sai điều gì đó, nhưng ta không để điều đó làm mình chùn bước. Và cứ thế ta tiến lên – làm, sai, sửa, và lại làm, từng chút một, ta nỗ lực như thế.
Là đứa trẻ hay người lớn, ai cũng sẽ học hỏi được nhiều hơn khi cảm thấy được chấp nhận những điều không hoàn hảo của bản thân. Có lẽ vì mình không phải là đứa làm việc được dưới áp lực hoặc chê bai, nên mình không muốn dành điều đó cho người xung quanh. Đôi khi mình cũng cảm giác sao mà bản thân quá dễ dãi khi luôn cười và động viện thay vì la mắng hay áp dụng kỷ luật thép như bao người? Nhưng mình nghĩ, có lẽ sức mạnh của mình không nằm ở sự cứng rắn. Sức mạnh của mình nằm ở niềm tin rằng bên trong mỗi người đều là một viên kim cương quý báu mà chỉ khi được tìm kiếm bằng tình yêu thương và sự kiên nhẫn thì những lớp đất bụi đen đúa và xấu xí bên ngoài mới được gạt đi, để lộ ra viên kim cương rực rỡ ở bên trong.

Leave A Comment