Mình đã từng nói điều này từ rất lâu: Mình tin vào những điều kỳ diệu. Nhưng không phải ai cũng có thể nhìn thấy và tin chúng giống như mình. Họ gọi đó là mê tín dị đoan, là mơ mộng những điều màu hồng.
Ảnh: Unsplash / Casey Horner
Thời gian gần đây, khi mình dần tách ra khỏi những tập thể không còn phù hợp, bứt ra khỏi những môi trường dùng tư duy lý trí quá nhiều làm bóp nghẹn những sự nhận biết sâu thẳm vốn chỉ có thể xuất hiện nhờ sự tĩnh lặng, mình mới dần nhận thấy trực giác của mình tăng lên đáng kể.
Từ một vấn đề đơn giản như để ý tiếng chuông điện thoại của shipper. Chỉ cần mình đang ngồi và tự nhắc, để ý điện thoại coi chừng shipper gọi, là y như rằng 2-3 phút sau là chuông reo liền.
Hoặc việc thức dậy trước chuông báo thức, thường là từ 30 giây đến 1 phút. Có vài hôm nào phấn khích quá và thay đổi năng lượng nhiều thì con số đó có thể dài hơn, khoảng 20 phút.
Nói chung là bên cạnh những tác động hữu hình từ bên ngoài, từ sâu thẳm bên trong, luôn có một cái gì đó dẫn dắt và giúp mình biết phải làm gì. Điều đó ảnh hưởng tới cả thế giới bên ngoài của mình – như cuộc gọi của shipper, như tiếng chuông báo thức.
Làm sao mình có thể nhận thức được những chuyện sắp xảy ra trong thời gian gần như thế, mình cũng không biết. Mình quy tất cả cho trực giác. Khi trực giác nhạy bén, mình có thể nhận thức được những điều không cần nói ra, không cần được báo trước, không cần lên kế hoạch,…
Chuyện này thì có liên quan như thế nào đến những điều kỳ diệu?
Mình luôn cảm thấy có một sự liên hệ giữa vũ trụ bên ngoài và vũ trụ bên trong mỗi người. Từ nhỏ, mình đã được mẹ tạo cho một thế giới thần tiên với những niềm tin tốt đẹp về bà tiên, ông bụt, ông già Noel, những người sẽ tặng quà cho trẻ ngoan và trừng phạt những đứa trẻ hư.
Nhưng lớn lên, niềm tin ấy vẫn đi theo mình. Mặc dù không dưới hình dạng một bà tiên hay ông bụt. Mình đã không còn tin vào ông già Noel từ năm 12 tuổi. Nhưng mình vẫn luôn tin có những “thế lực” nào đó, những thiên thần, hay “bàn tay vô hình” của Vũ trụ, dõi theo từng việc mình làm.
Bắt nguồn từ những sự trùng hợp rất nhỏ, chẳng hạn như mình nghĩ về một người nào thì người đó sẽ liên hệ trước với mình. Cho đến những “món quà” trời ban vô số mà bây giờ, mình không còn đủ trí nhớ để kể lại hết với bạn. Nhưng mình tin chắc bạn cũng đã trải qua những giây phút tương tự. Chẳng hạn, bạn đang mong muốn có một đôi giày thật đẹp và trong tiệc sinh nhật, dù không nói ra, nhưng có một người họ hàng bất ngờ tặng bạn đúng đôi giày đó. Hoặc khi bạn hy vọng có một hợp đồng thành công với đối tác nọ, nhưng không biết làm thế nào để bắt đầu mối quan hệ thì tự nhiên, một người quen của bạn tình cờ là bạn thân của vị đối tác ấy…
Có rất nhiều sự trùng lặp ngẫu nhiên mà người không để tâm hoặc người sống theo tư duy lý trí cho rằng đó chỉ là chuyện may rủi. Nhưng với mình, đó luôn luôn là những “phép màu” từ bà tiên, ông bụt, những người giấu tên luôn luôn đi theo để ủng hộ, cổ vũ cho mình. Xa hơn nữa, đó là những chỉ dấu cho biết mình đang đi đúng con đường cần phải đi.
Càng về sau, mỗi lần bế tắc, mình lại càng tĩnh lặng để quan sát những chỉ dấu này. Có đôi lúc, sự chỉ dấu đến bất ngờ đến khó tin. Chẳng hạn, nếu mình nói với bạn trong những lúc chạy xe ngoài đường, mình hay tình cờ bắt gặp những thông điệp bằng chữ dài, được viết trên lưng một chiếc áo của người đang chạy trước mặt, chỉ cho mình đúng lối ra của điều mình đang mắc kẹt, chắc bạn sẽ khó tin lắm. Mình cũng thắc mắc không biết bao nhiêu lần, rằng ai lại dở hơi đi in một đống chữ dài loằng ngoằng như thế, mà lại còn viết sai chính tả, lên áo nhỉ?
Nhưng những điều như vậy đã thực sự xảy ra từ rất nhiều năm trở lại đây, khi mình bắt đầu học cách đặt xuống những tư duy lý trí và sự kiểm soát để chỉ đơn giản là lắng nghe và đón nhận.
Vũ trụ có thể mở ra theo những cách mà bạn không ngờ tới trước đây, nếu bạn nhất quyết muốn mọi thứ đi theo ý mình.
Vì làm sao chắc, ý của bạn là ý hay nhất cơ chứ?
Mình không viết điều này để thuyết phục bạn tin vào những điều kỳ diệu. Có thể nó đúng trong thế giới của mình. Nhưng có thể với bạn, thế giới luôn có quá nhiều bất công và mất mát khiến bạn phải đặt ra câu hỏi: kỳ diệu nỗi gì mà lại cướp đi người mẹ hiền từ tảo tần của bạn trong một vụ tai nạn thảm khốc như thế? kỳ diệu nỗi gì mà lại cướp đi người chồng thân yêu của bạn trong một tích tắc tưởng chừng rất bình thường như vậy?
Đúng, mình không ép bạn phải tin vào những điều kỳ diệu. Bởi vì có đôi lúc, sự thực khó lường và quá đau đớn khiến ta không thể chấp nhận.
Đã có nhiều cuộc tranh cãi nổ ra và những người không tin thì vẫn không tin vào luật hấp dẫn, mặc cho cuốn sách “The Secret” của Rhonda Byrne và bộ phim cùng tên có sự tham gia của rất nhiều người nổi tiếng, là những nhà lãnh đạo tâm linh, những triết gia, những nghệ sĩ lớn, những nhà xuất bản được sự tín nhiệm của nhiều người trên thế giới như Bob Proctor, Joe Vitale, John Assaraf, John Hagelin, Jack Canfield, John Demartini,…
Do vậy, mình không ép bạn phải tin nếu bạn không muốn tin. Mình cũng không nói rằng tin vào những điều kỳ diệu là cách tốt nhất.
Mỗi chúng ta có một cách khác nhau để nhìn nhận và trải nghiệm cuộc đời này. Cuộc sống của bạn là của riêng bạn và nó xảy ra như thế nào hoàn toàn là quyết định của bạn.
Mình chỉ mong muốn đóng góp một góc nhìn, mà với nó, mình hy vọng cuộc đời của bạn trở nên dễ thở hơn, và sống như một cuộc chơi, chứ không còn như một cuộc chiến đấu một mất một còn.

Leave A Comment