Như thường lệ, mình lại cảm thấy được nạp đầy cảm hứng từ những người mình vô tình cặp. Lần này, là một cặp co-founder của một thương hiệu thiết kế ở Hà Nội.
Ảnh: Unsplash / Andrew Neel
Mình hẹn anh nhân vật mà không chuẩn bị cả xấp câu hỏi và hồi hộp nhiều như mọi khi. Mình thấy thoải mái với việc xuất hiện và hỏi những gì khiến mình tò mò, mặc dù biết cuộc nói chuyện như thế sẽ khiến việc viết bài trở nên khó khăn hơn nhiều. Đó sẽ là một câu chuyện mà mình sẽ là người tự chọn điểm bắt đầu, nhịp phát triển và điểm kết thúc.
Mệt thật! Nhưng cũng đầy hứng khởi!
Bởi vì nhờ những thứ không có trật tự như thế mà mình ngẫu nhiên tìm được điều mình cần.
Đó là câu chia sẻ bất ngờ của một trong hai anh co-founder: “Cái hay là bọn anh không biết gì cả.”
Câu nói ngay lập tức khiến mình trở nên hứng thú!
Bản thân mình trước đây là một đứa vô cùng sợ sai. Mình luôn phải tìm một cách an toàn để thực hiện nhiệm vụ, và cách an toàn nhất là làm theo những gì người ta nói, hoặc đã làm trước rồi. Khuôn mẫu chính là vùng trời bình yên, ra khỏi đó là kéo theo bão tố. Đến cả học toán mình cũng chỉ chép làu làu công thức và trình bày theo cấu trúc ba dòng như tập làm văn:
“Hiệu của phép tính là:
X – Y = Z
Đáp án: Z”
Cứ thế, mình lớn lên với một hệ thống “tự động làm theo người khác”, cho đến khi đi làm và nhận ra đa số các nhiệm vụ đều không có hướng dẫn hay công thức. Chẳng ai cầm tay chỉ việc nên để hoàn thành công việc, chẳng có cách nào khác ngoài bắt tay vào làm, học dần và sửa sai.
Lần kinh khủng nhất mình phải trực diện nỗi sợ làm sai chính là lúc đi gap year ở Hội An. Lần ấy mình quyết nghỉ việc và dọn ra Hội An ở vài tháng. Không người thân. Không bạn bè. Không công việc. Không tiền lương. Mình không còn đường lùi nên buộc phải tiến lên, thử tất cả khả năng mình có để tìm ra đáp án phù hợp nhất cho chính bản thân mình.
Tất nhiên, cũng có rất nhiều “kịch bản” được vạch ra trước khi mình đi, chẳng hạn như đi vài tháng tìm được tình yêu cuộc đời mình, hoặc tìm được công việc kinh doanh ý nghĩa và quay về làm start-up, hoặc trở thành một blogger/youtuber nổi tiếng như vài cá nhân nào đó.
Thế nhưng, mình nhanh chóng nhận ra, giải toán thì phải ra cùng đáp án, nhưng cuộc đời không có đáp án giống nhau cho tất cả.
Cuộc sống không phải trường học, càng khác xa sách giáo khoa. Cuộc sống không bao giờ có đáp án chung cho một câu đố, chứ đừng nói đến chuyện dùng cách giải của người khác mà mong giải được câu đố của mình. Ngày trước, mình vẫn quen dùng “cách giải” của người khác – khéo léo như chị A, duyên dáng như chị B, nịnh hót như anh C, im lặng như anh D – để phản ứng với các khó khăn của mình. Nhưng càng đi sâu vào bên trong, mình càng nhận ra: không thể sống với nhân dạng của người khác.
Mình bắt đầu đối diện với nỗi sợ: Nếu thất bại với cách-của-mình, chuyện gì sẽ xảy ra?
Từng bước một, mình dấn thân vào vùng tối của những điều không biết.
Để rồi chứng kiến cuộc sống mở ra những biến số vô cùng thú vị!
Mình, từ một đứa rất sợ thất bại và luôn tìm mọi cách để né tránh nó, bị đập thẳng vào mặt một sự thật phũ phàng: Chẳng có ai thành công mà không trải qua vài lần thất bại cả. Nhưng không quan trọng mình vấp ngã bao nhiêu lần, quan trọng là mình còn có thể đứng dậy sau mỗi vấp ngã hay không.
Chia sẻ của anh co-founder khiến mình nhận ra cái hay của “những kẻ không biết gì”.
Là khi mình bước vào một câu đố, một tình huống với tâm thế của kẻ không biết gì, không có kiến thức, không có định kiến, không có tư duy lối mòn, không có bất kỳ điều gì ngoài cặp mắt mở to đầy tò mò, sẵn sàng lục tung tất cả mọi thứ để khám phá cho bằng hết. Đó cũng là lúc mình cho bản thân cơ hội được nhìn thế giới lần đầu tiên, thay vì nhìn lần thứ hai, thứ ba qua con mắt của người khác.
Càng đi sâu vào bên trong, mình càng nhận ra: không thể sống với nhân dạng của người khác.
Và điều thú vị là: nhờ đó, mình sẽ nhìn được những điều người khác không thể nhìn thấy.
Không có đúng hay sai.
Chỉ có sự chân thật.
Chân thật của cách mình nhìn thế giới.
Đem lại cho thế giới lời giải chân thật nhất từ lòng mình.
Một cách tiếp cận khác.
Và biết đâu, đó chính là điều mà những người đi trước đang kiếm tìm?
Các anh co-founder đã bắt đầu từ một tiếng gọi bức bối trong lòng, để cho tiếng gọi đó dẫn đi trên con đường không ai biết trước, để rồi phát hiện ra những cánh cửa không ngờ.
Thật tuyệt làm sao, khi được sống và đón chờ từng cánh cửa về phía tương lai như thế!

Leave A Comment