Trong lúc viết bài “Perfectly Imperfect”, mình đã rất vui vì thật ra trước đây, yêu những điều không hoàn hảo là điều mình không-bao-giờ làm được.

Mình đã từng là một đứa trẻ không giỏi gì hơn việc chỉ trích bản thân thậm tệ. Ảnh: Unsplash / Georgina Vigliecca
Trong nhà, mình nổi tiếng là “cầm cân nảy mực” bản thân chính xác nhất. Mình có thể chỉ trích bản thân thậm tệ hơn bất kỳ ai, đến mức mẹ luôn nói với mình: “Mẹ không bao giờ có thể la con vì chưa kịp gì thì con đã là người la và vùi dập con trước tiên rồi. Tự dưng lúc đó mẹ không biết nói gì nữa”.
Một chiêu để đừng bị người lớn la quá lợi hại!
Nói vui thôi, nhưng sự thật đó là điều rất khó vượt qua với mình trong suốt mươi năm cuộc đời. Bản thân mình đâu muốn nghe lời chỉ trích, ghét sự chê bai, nhưng chính mình lại dành cho mình điều đó nhiều nhất. Mô thức đó càng trỗi dậy nhiều hơn mỗi khi mình gặp phải những lời phàn nàn, góp ý hay chê bai từ bên ngoài. Những lúc ấy y như rằng bên trong mình mở hội chế giễu, mà tất cả các nhân vật từ trong ra ngoài đều nhắm đến đúng một người mà thi nhau quăng cà chua thối và những lời phê phán ghê gớm nhất – mình.
Những câu nói này mình đã “được” nghe đến mức nhàm tai: “Thấy chưa? Mày đâu có khả năng gì! Mày là đồ dở tệ!” Nếu một sản phẩm của mình bị góp ý, mình sẽ bảo: “Đáng lẽ ra mày không nên làm nó ngay từ đầu. Nhìn đi, đâu có ai đánh giá cao mày. Mày là đứa dở tệ”.
Bước vào những mối quan hệ, nếu chúng mình có giận dỗi, hiểu lầm, mình sẽ luôn nghĩ lỗi nằm ở bản thân đầu tiên. Nếu cả hai đi đến kết thúc, mình sẽ luôn thầm trách bản thân: “Là do mình không đủ thu hút, không đủ xinh đẹp, không đủ thông minh, không đủ thú vị…” Không đủ và không đủ. Một chuỗi nối dài không hồi kết của ám ảnh về sự không hoàn hảo ở bản thân.
Cho đến lúc mình thực sự gọi tên được ở một phiên bản tiểu tính cách mang tên Chỉ Trích bên trong mình. Quá trình làm quen bạn, mình mới biết những lý do vì sao bạn luôn xuất hiện và chỉ trích mình thậm tệ như thế. Hiểu rồi mới thấy hóa ra là vì thương, vì bạn không muốn mình bị xấu mặt mũi trước người ngoài, nên mới là người “ra tay” “dạy dỗ” mình trước nhưng chẳng may, cách dạy của bạn từ lâu đã không còn phù hợp nữa rồi.
Dần dà, từng chút một, mình chỉ cho bạn Chỉ Trích những cách khác hơn để đối mặt với những lời góp ý, bình luận, chê bai, những lần mình làm sai hay vấp ngã: thay vì xem đó như dấu chấm hết, hãy rút ra bài học từ đó, rồi bước tiếp. Hãy xem mỗi lần thất bại như vậy là một món quà để chúng ta nhận ra những điều còn thiếu sót và chiếc la bàn để biết ta sẽ đi tiếp về hướng nào.
Và nhìn xem, sau quá trình làm hòa với Chỉ Trích đó, mình đã có thể đạt được những gì.
Từ một đứa bỏ bê bếp núc vì chán ghét nấu ăn, mặc định mình mà bước vô bếp là mọi thứ sẽ đổ bể và đúng nó đổ bể thật, mình đã tìm lại niềm vui với căn bếp, tự nấu những món thật ngon mà hăm hở đem đi khoe với bạn bè, lại còn hứa với gia đình ngày nào đó sẽ trổ tài cho mọi người xem. Bạn nghe tên những món này có thấy hấp dẫn không? Cá hồi áp chảo sốt bơ chanh, salad ức gà và bạc hà áp chảo, cá trứng chiên xù,… Nếu có, mời bạn một ngày nào đó ghé bếp của mình nhé!
Hoặc, từ một đứa đi bộ chỉ 10 phút đã thấy mệt, chạy 1km thở không ra hơi, mình đã có thể biến đi bộ thành niềm vui. Không quan trọng là ngày hôm đó mình đi hay chạy được bao nhiêu, mình đã quên mất việc đếm chỉ để tận hưởng niềm vui được bước đi và cảm nhận từng phần trên cơ thể được kích hoạt, làm nóng, thậm chí còn có lúc mình “ghiền” cảm giác đốt cháy trong lồng ngực. Và rồi trong lúc mình chẳng để ý, số km đã vượt ngưỡng 4km, có hôm mình có thể chạy đến 7km liền. Có thể với bạn, những con số này vẫn còn nhỏ lắm, chẳng mấy ấn tượng, nhưng với mình là quá trình lớn lên đầy kỳ tích!
Và kỳ tích này đến một cách tự nhiên không ép buộc. Chỉ khi biết thương mình đủ, biết đón nhận đầy đủ cả những điểm tốt đẹp lẫn chưa hoàn hảo ở bản thân, biết tạo không gian để những phần xấu xí bên trong được nhìn thấy trọn vẹn, thì sự chuyển hoá mới tự động diễn ra. Và bỗng một ngày mở mắt dậy đã thấy mình trở thành con người mình muốn tự khi nào. Hoàn hảo và xứng đáng được yêu, theo cách không ai khác có thể thay thế.
Nếu bạn muốn, mình có thể kể ra vô số những vĩ nhân trên thế giới đã bước qua sự không hoàn hảo của họ để tập trung vào những giá trị họ có, và rồi… họ trở nên nổi tiếng, họ độc nhất vô nhị trong sự không hoàn hảo của chính mình. Nhưng rất có thể bạn đã đọc và nghe về những người đó đến nhàm tai, nên thay vào đó, mình muốn mời bạn hãy tự tìm lấy những điều không hoàn hảo trong cuộc sống của chính bạn. Tìm và rồi ngắm nhìn chúng thật lâu, thật sâu, để thấy rằng…
Tất cả mọi thứ đang tồn tại trên cuộc đời này, đều hoàn hảo theo những cách không hoàn hảo.

Leave A Comment