Hôm nọ, sếp mình viết một bài trên website của báo. Và mình lại ưng bài đó của sếp quá đi, đọc thấm ơi là thấm.
Bài có tựa đề “Người đơn giản thường giỏi hơn. Vì sao vậy?”
Ảnh: Unsplash / Abel Y Costa
Mình vốn cho mình là người đơn giản, vì thích phong cách ăn mặc tối giản, sắp xếp nhà cửa cũng tối giản, không thích sự diêm dúa, cầu kỳ, bày vẽ chi cho nhức mắt.
Thế nhưng mình không cho bản thân là người giỏi. Vì mình thấy mỗi lần làm việc gì, mình cũng đều trầy trật sml ra.
Cho đến khi đọc bài của sếp, mình mới nhận ra:
Hóa ra, vẫn có rất nhiều lúc mình không hề đơn giản chút nào. Trái lại, còn hay phức tạp hóa vấn đề nữa cơ.
Lý do là vì những lúc ấy, mình đang không giỏi – mình bị thiếu hoặc hổng một vấn đề gì đó. Và để lấp liếm cái “không biết” của mình, mình vờ múa rìu qua mắt thợ bằng cách vẽ trăng vẽ mây.
Mình quan sát rõ nhất những điều ấy khi viết. Mỗi khi được giao một đề tài mà mình hoàn toàn mù tịt, bài viết của mình lại hóa dài hơn vì mình cố vẽ thêm ý, hoặc tìm kiếm thông tin rồi đắp vào bài viết lung tung hết cả lên. Các bài viết đó rốt cuộc chữ thì dài nhưng ý thì không bao nhiêu. Người mơ không biết chứ kẻ tỉnh và có nhiều tri thức, đọc vào là biết liền.
Mình khâm phục sếp nhất ở chỗ sếp viết đoản văn ngắn mà đọc lên cứ miên man nào là ý tứ, là vần điệu. Nghe hay phải biết!
Đó cũng là điều những nhà văn và cây viết giỏi khiến mình xuýt xoa!
Sự không đơn giản của mình còn nằm ở chỗ hay phức tạp hóa vấn đề. Mỗi khi đứng trước một thử thách mới, mình thường hay nghĩ nó phức tạp hơn thực tế ít nhất 5 lần! Cốt để tạo lý do cho việc mình không thể làm, và mình muốn bỏ cuộc.
Nhưng mình quan sát thấy bản thân lại rất thích những thầy cô có thể biến tiết học thành giờ giải trí, biến những bài toán hóc búa thành niềm vui. Chẳng hạn như lần mình ôn thi IELTS, đứng trước nỗi sợ về nói và viết của mình, thầy giáo chỉ cười xòa bảo “Hông sao cậu! Mình đi qua từng yêu cầu đề bài xem sao nhá!” Bằng cách kỳ lạ nào đó, thầy biến áp lực đạt 8.0 IELTS của mình thành trò chơi hết sức thú vị, nhưng kiên định. Mỗi ngày ngó qua bài một chút. Công thức không cần học nhiều. Chỉ cần nắm cơ bản. Mỗi ngày giải quyết vài câu/dạng bài mới. Vậy là xong! Tới ngày “lên đường cứ yên tâm đi thi thôi”!
Có người từng nói rằng bạn chỉ thực sự hiểu một vấn đề khi và chỉ khi bạn có thể giải thích lại chúng một cách dễ hiểu cho người khác.
Mình tự nhận bản thân dở tệ khoản này – từ nhỏ mình đã có tiếng là nói không ai hiểu; nó cũng giải thích tại sao mình ghét (sợ) làm giáo viên. Mình sợ bọn học trò của mình thất học hết!
Quan sát tới đây lại thấy bản thân quá quái dị và kỳ lạ!
Một mặt, mình thích những người nói và làm đơn giản, nhanh, gọn, tập trung vào vấn đề.
Mặt khác, chính mình lại là đứa thích đi vòng vèo, né tránh trọng tâm.
Tự dưng… đến lúc này thì mình mới phân biệt được rõ: khi nào một kiến thức thực sự là của mình.
Đó là khi mình có tất cả mọi kiến thức ở trong bụng; đến khi cần bày tỏ thì mình chỉ việc lôi chúng ra sắp xếp lại sao cho gãy gọn, đủ ý. Nếu mình còn tô vẽ, còn làm mọi chuyện một cách rườm rà, thì khi đó, kiến thức vẫn chỉ là vay mượn.
Mà,
xài đồ của mình thì thích hơn là đồ vay mượn chứ, đúng không?
Tự nhiên nghĩ đến viễn cảnh khi bụng chứa một bồ kiến thức, về thời trang và ẩm thực này… thấy vui!
Ố là lá!

Leave A Comment