Một đoạn khác nói về cách hai “hệ điều hành” khác nhau bước vào một mối quan hệ. Mình thấy khá hay, có thể lấy làm ví dụ về cách làm sao để các cặp đôi trở nên hòa hợp.
Ảnh: Unsplash / Milad Fakurian
Lúc này chúng tôi phải ứng phó với khoảng cách gần 1500 cây số chia cắt cả hai. Trước khi đi, Barack nói là anh ấy thích viết thư tay hơn.
“Anh không phải kiểu người thích nói chuyện qua điện thoại”, anh ấy nói như vậy, như thể mọi chuyện đã được quyết định xong. Nhưng không. Chúng tôi đã trò chuyện với nhau cả mùa hè vừa qua. Tôi sẽ không giao phó tình yêu của chúng tôi cho tốc độ “rùa bò” của bưu điện. Lại thêm một điểm khác biệt nhỏ khác giữa hai chúng tôi: Barack có thể trải lòng mình qua ngòi bút. Anh lớn lên giữa những bức thư, hấp thu dưỡng chất đến từ những phong thư mỏng manh được vận chuyển bằng đường hàng không do mẹ anh gửi sang từ Indonesia. Trong khi đó, tôi là kiểu người thích nói chuyện trực tiếp, người được nuôi lớn trong những buổi tối Chủ nhật ở nhà ông Southside, nơi mà đôi lúc bạn cần phải hét lên thì mọi người mới nghe thấy.
Tôi thông báo với Barack rằng nếu muốn mối quan hệ giữa hai chúng tôi diễn tiến tốt đẹp, tốt hơn hết anh ấy nên thoải mái với việc sử dụng điện thoại. Và thế là Barack trở thành anh chàng sử dụng điện thoại.
(Becoming Michelle Obama – Tựa Việt: Chất Michelle, trang 146 – 148)
Trong đoạn văn ngắn ở trên (thực ra được rút gọn từ nhiều đoạn văn trải dài từ trang 146 đến trang 148), có thể thấy cách hai người khác nhau, đến từ hai môi trường khác nhau, có nguồn gốc xuất thân khác nhau, được nuôi dưỡng theo cách khác nhau, sẽ có sự khác nhau trong lựa chọn ra sao. Vậy nên việc bắt một ai đấy suy nghĩ và hành xử giống bạn 100% là hoàn toàn không thể. Nhưng chúng ta vẫn đang làm điều đó mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi giây.
Đó là lý do những mối quan hệ thất bại, và vì sao thay vì bước vào một mối quan hệ để khám phá và tìm hiểu nhau, ta lại cố gắng biến người kia thành phiên bản khác của chính mình.
Chỉ trong một đoạn diễn tả ngắn, nhưng mình nhìn thấy vẻ đẹp của hai tâm hồn đi từ chỗ khác biệt đến chỗ hòa hợp. Hòa hợp không có nghĩa là khiến mình tan biến đi trong hình ảnh của người kia hay ngược lại, cố biến người kia thành tấm gương phản chiếu của mình. Mà hòa hợp là thương lượng, là thảo luận, là đồng thuận để có thể đi đến một điểm chung nơi tính cách riêng biệt của mỗi người vẫn được thể hiện mà vẫn hoàn toàn có thể được chấp nhận được bởi người kia. Như thể là “meet somebody halfway” * vậy.
Việc hiểu được tại sao có những sự khác biệt đó cũng là một câu chuyện rất thú vị, và giúp ích rất nhiều cho những mối quan hệ. Nó cho thấy lịch sử và quá khứ của một người ảnh hưởng đến hiện tại của anh ta/cô ta ra sao. Dù muốn hay không, hoàn cảnh, môi trường sống, cách giáo dục, thói quen, nếp sinh hoạt,… thậm chí không gian, âm thanh hay ánh sáng,… của một nơi cũng có thể tác động đến một người, và biến họ thành một cá thể như hiện tại họ đang là.
Vậy nên, để có thể hiểu và đi đến hòa hợp với một người đòi hỏi sự kiên nhẫn để hiểu và chấp nhận rất lớn, thay vì chỉ chăm chăm biến người kia trở thành một phiên bản mà mình yêu thích. Khi chỉ còn lại sự tò mò, ta mới có thể thực sự tìm hiểu một người. Khi có hiểu mới có yêu.
Điều này áp dụng cho MỌI mối quan hệ, không riêng gì tình yêu nam nữ.

Leave A Comment