Thời gian đọc: 5 phút

Cảnh đẹp Hà Giang

Mình vẫn ước lần sau đi có người chở để ngắm các cung đường cho thỏa thích và có nhiều thời gian hơn để thích dừng ở đâu thì dừng. Ai cũng bảo đường Hà Giang đẹp lắm, nhưng nó sẽ chẳng đẹp được đến 1/10 thực tế nếu những gì mình có thể tập trung vào nhìn trên đường là khoảng cách ngay trước đầu xe máy. Vì thú thật là chạy xe “ghê chết mie”. Cung đường từ Đồng Văn sang Mèo Vạc ghê một kiểu, mà từ Đồng Văn lên Lũng Cú ghê kiểu khác.

Cung đầu tiên thì đa số là những đoạn dốc dài nên có thể nhìn thấy trước đường từ xa và tha hồ phóng tầm mắt ra cảnh núi non hùng vĩ. Chiều đi tạm coi là hứng thú vì xe lúc này đang chạy sát lưng núi nên chẳng sợ gì. Chiều về có những đoạn đáng lẽ là đường bao thì chỉ có những khối xi măng thấp kê cách xa nhau. Bên ngoài đó không có gì ngoài vực nên nói trắng ra là rất sợ. Đặc biệt là những khúc cua, phải cẩn thận bẻ tay lái cho vừa để không bị quá trớn mà chạy thẳng xuống vực, nhưng cũng không được chạy quá gần vạch kẻ đường kẻo xe đi chiều đối diện lại tông phải. Ối giồi ôi là sợ. Vậy nên mình chỉ chạy trong khoảng 20-30 km/h thôi.

Cung Lũng Cú không làm mình sợ vì một bên đường trống hoang hoác nhìn thẳng xuống vực, mà sợ những khúc cua cực gắt không nhìn thấy phía trước là gì. Mỗi khi tới đó là mình lại bấm còi lia lịa nhưng vẫn không tránh khỏi chục lần thót tim vì những bất chợt nhìn thấy đầu của những chiếc ô tô bốn bánh, xe khách hoặc đôi khi là xe tải, container bất thình lình lú ra trước mặt, thiếu điều lú thêm vài cm là liếm vào xe của mình rồi.

Kinh nghiệm khác

1/ Đi chơi Hà Giang muốn vui nên có tay lái cứng.

2/ Có hai kiểu đi: du ngoạn một mình hoặc ít người thì nên thuê tour bản địa để được dẫn đi chơi nhiều hơn và thăm thú theo thời gian tuỳ thích; còn thích vui vẻ sôi động thì rủ đoàn nhiều người, cùng nhau lái xe vòng vèo các cung đường và ở homestay hoặc khách sạn đều vui.

3/ Chi phí ở Hà Giang gần như là ngang nhau, không chênh lệch nhiều lắm, nhưng thật ra cũng đắt không kém gì ở dưới miền xuôi đâu nha. Một bát phở có thể giá 40-50k là chuyện bình thường. Riêng mua đồ lưu niệm thì giá khá ổn. Mình thấy chủ yếu là các loại áo, túi có hoa văn dân tộc, và một vài loại mứt chỉ ở Hà Giang mới có. Mình thì thích đặc sản địa phương nên mua về lạp xườn gác bếp.

4/ Hà Giang có thể lạnh đột ngột nên chuẩn bị đồ ấm nhiều là cần thiết. Nên trang bị quần áo giữ nhiệt. Tụi nó mỏng, mặc ở bên trong nên có thể phối thêm nhiều layer khác ở bên ngoài vẫn xinh.

Nhưng 1 bộ giữ nhiệt với mình thường không đủ, nên mình sẽ mặc chồng nhiều lớp giữ nhiệt, xong mới đến một chiếc khăn len dày quấn trước ngực, ngoài cùng là áo phao.

Nên chọn quần áo có vải bông xốp, tránh những loại có sớ vải dệt sát vì khó giữ nhiệt. Ví dụ khăn choàng không cần dày, nhưng vải xốp sẽ giữ nhiệt được tốt hơn mấy cái khăn to bự song lại được dệt kín mít, sát sạt nhau.

Được thì mặc thêm quần áo tay dài, loại có lớp lông ấm ở gần cơ thể thì sẽ giữ ấm tốt hơn. Áo phao và áo parka có nón cũng sẽ cực kỳ cần thiết để đi đường mà không bị gió lạnh làm buốt tai. Nếu có loại nón balaclava để che kín tai và mũi cùng lúc thì tốt, nhưng loại này Sài Gòn không có, chắc phải mua ở những nơi chuyên bán đồ ấm hoặc đồ phượt.

Cảm nghĩ cá nhân

Thú vị làm sao khi khoảng thời gian này năm ngoái, mình cũng một mình du hí ở cao nguyên. Làm như đầu năm là cứ thích leo lên núi hay sao í. Ban đầu, mình cũng tính đi Hà Giang một mình, giống như thời đi Đà Lạt vậy, nhưng xét vì Hà Giang vừa xa xôi, vừa xa lạ, nên phương án có team đi cùng vẫn là hơn.

Hà Giang không để lại cho mình nhiều suy nghĩ hay cảm nhận như Đà Lạt, chắc có lẽ vì mình còn bận giao tiếp với nhiều người. Mình chỉ nhận được mấy lời nhắc nhở lặp đi lặp lại, về việc mình thích dịch chuyển để khám phá cái mới và lấp đầy nguồn cảm hứng như thế nào; và về việc mình muốn làm gì khi quay trở lại thành phố – vẫn thích công việc nay gặp người này, mai gặp người khác, viết lách và làm những thứ gì đó hay ho cùng họ.

Ngoài ra, Hà Giang đem đến cho mình một sự dễ chịu khi có những người bạn đồng hành hợp ý. Đã có những lúc mình có thể nổi cáu, chẳng hạn như khi biết bọn mình vừa hụt một căn phòng xinh đẹp chỉ vì Mi Mi đã không quyết đoán đặt phòng ngay lúc đó và bọn mình có nguy cơ không có phòng nghỉ lại, nhưng mình đã ghìm lại và để cho mọi thứ tự động mở ra. Khi Mi Mi nói “không thì chúng mình ngủ đường”, và khi mình thấy Bin cũng dễ chịu chuyện “ngủ ở đâu cũng được, đi chơi dã chiến mà”, thì mình thấy hoàn toàn yên tâm. Và rồi mình thích thú tận hưởng căn phòng nhìn ngoài không đẹp, nhưng trong rất dễ chịu mà anh tài xế xe hơi dẫn bọn mình đến.

Mình cũng đã có thể nổi đóa lên vì Bin muốn cắt chuyến đi chơi 4 ngày 3 đêm ban đầu thành 3 ngày 2 đêm, chỉ vì 2 cặp chị em kia về trước và nó cho là “cũng hết chỗ đi rồi”, trong khi mình thì nghĩ rằng 4N3Đ vẫn còn chưa đủ để khám phá hết. Nhưng sau khi quyết định về sớm một ngày, hóa ra lại hay, vì thật ra ở lại với chỉ 2 chị em trên Hà Giang cũng chẳng biết chơi thêm gì, mà lại có thêm một ngày ở quê với đầy đủ thành viên trong gia đình.

Mình cũng đã có thể nổi điên lên mà chửi ông tài xế taxi vì khó chịu với bọn mình, với một cái giá quá cao mà bọn mình đã trả. Nhưng rồi thấy nổi điên cũng không được gì, lại còn sợ ông í nóng máu rồi lái xe nguy hiểm hoặc bỏ lại bọn mình ở đâu đó. Trong hoàn cảnh ấy, Mi Mi và em gái im lặng dưới một áp lực ngầm. Một sự căng thẳng vừa tội vừa buồn cười, vì chúng mình phải đặt đồng hồ để vào và ra khỏi điểm tham quan cho kịp giờ. Mi Mi còn kỹ tính đến mức mỗi chỗ dừng lại 10 phút, tổng cộng một nơi có thể tham quan 30 phút để ra xe cho kịp giờ. Còn Bin, với sự điềm đạm tự nhiên ở đâu ra không biết, quyết định sẽ trả ông tài xế đủ mức phí ban đầu ông đưa ra và chủ động cắt bớt điểm tham quan để ông khỏi bực. Và quẻo, cuối cùng thì mặc dù ổng bực, ổng vẫn chỉ cho bọn mình chỗ nghỉ qua đêm vào phút thứ 89 và hướng dẫn cách đặt xe sao cho đảm bảo có đủ phương tiện đi chơi và về cho thoải mái.

Mọi thứ hóa ra thế lại vui.

Nếu thấy bài viết của mình hữu ích, bạn có thể ủng hộ mình tại đây: