Thời gian đọc: 4 phút

Một trang viết về cái chết, sự ra đi và mất mát.

Ảnh: Unsplash / Adrien Olichon

Tôi chăm chú nhìn Suzanne, nhìn khuôn mặt trái xoan hoàn hảo và làn da nâu đỏ của cô. Tôi cảm thấy được an ủi đôi chút khi thấy đôi gò má của cô vẫn còn mịn màng tươi trẻ và đôi môi cong nữ tính kia vẫn còn sức sống. Theo một cách kỳ lạ nào đó, dường như căn bệnh không hề ảnh hưởng đến bề ngoài của Suzanne. Mái tóc đen của cô vẫn óng và dài; ai đó đã tết nó thành hai bím tóc dài gần đến eo. Và dưới lớp mền kia vẫn là đôi chân của một cô gái ưa vận động. Suzanne trông vẫn trẻ trung như một cô gái hai mươi sáu tuổi ngọt ngào, xinh đẹp và có lẽ chỉ đang chợp mắt một chút.

Hôm đó tôi đã cầm bàn tay bất động của cô, nhìn hơi thở của cô yếu dần và những lần hít vào mỗi lúc một thưa. Đến một lúc, y tá khẽ gật đầu báo hiệu. Chuyện đó đang xảy ra. Suzanne đang rời đi. Đầu óc tôi tối sầm lại. Tôi không còn suy nghĩ được điều gì sâu sa nữa. Tôi không nhận ra sự sống hay sự mất mát nữa. Nếu còn nhận thức được điều gì thì đó là tôi đang giận dữ.

Thật quá đơn giản khi nói rằng việc Suzanne mắc bệnh và ra đi ở tuổi hai mươi sáu là bất công. Nhưng đó là thực tế, một thực tế lạnh lùng và xấu xí. Khi để cô lại trong phòng bệnh hôm đó, tôi đã nghĩ: Cô ấy đã ra đi, còn mình vẫn ở đây. Ngoài hành lang, nhiều bệnh nhân lớn tuổi và có vẻ bệnh nặng hơn cô nhiều, và họ vẫn đang ở đây, còn bạn tôi thì đã đi rồi. Tôi đón chuyến bay chật kín khách để về lại Chicago, lái xe qua một con đường cao tốc đông đúc và bước vào thang máy để đi lên văn phòng của mình. Tôi thấy người ta đang ngồi trong xe với dáng vẻ hạnh phúc, có người rảo bước trên vỉa hè trong trang phục mùa hè, có người ngồi thảnh thơi trong các quán cà phê, và có người đang làm việc trong văn phòng. Tất cả những người đó đều hoàn toàn không biết chuyện đã xảy ra với Suzanne – rõ ràng là họ cũng không nhận thức được rằng họ cũng có thể chết vào bất kỳ lúc nào. Thật vô lý khi thế giới cứ tiếp tục xoay vòng như thế. Thật vô lý khi mọi người vẫn còn đây, trừ Suzanne của tôi.

(Becoming Michelle Obama – Tựa Việt: Chất Michelle, trang 159, 160)


Mình dừng lại để khóc sau khi đọc dòng cuối cùng.

Phải, cái chết thật khó đoán. Nó là điều treo lơ lửng trên đầu bất kỳ ai, những người già có bệnh, những người trung niên vẫn đang nhiều tham vọng cho cuộc đời mình, và cả những cô gái trẻ chỉ mới bước sang tuổi đôi mươi.

Mình đã đau về điều đó một thời gian. Cái chết. Đặc biệt sau khi phải chứng kiến sự ra đi của quá nhiều người ở bên cạnh. Những sự ra đi bất đắc kỳ tử, không báo trước, không có sự chuẩn bị cho cả người ra đi lẫn người ở lại. Mình hiểu nỗi tức giận đó, cảm giác về sự bất công đó. Cũng là lúc mình nhận ra: không có một đường phát triển tuyến tính nào cho sự sống và cái chết cả. Quỹ thời gian mà mỗi người có trên cuộc đời này là một ẩn số. Suzanne từng là cô gái sống vì niềm vui; cô tận hưởng từng khoảnh khắc, trong khi Michelle sống theo nguyên tắc, cẩn thận từng bước trên nấc thang sự nghiệp của mình.

Mỗi người một thế giới. Michelle từng nghĩ lối sống của Suzanne quá phóng túng và thiếu trách nhiệm cho tương lai. Nhưng khi nhìn thấy bạn trên giường bệnh, hóa ra, Suzanne đã đúng khi sống trọn từng phút giây mà cô có. Ít nhất, cô cũng đã tận hưởng quãng thời gian trên thế gian ngắn ngủi của cô.

Mình tin có lý do cho một ai đó đến với cuộc đời này, và có cả lý do cho sự ra đi. Giai đoạn đại dịch Covid hoành hành, một ý tưởng nảy ra khiến việc đối diện những nỗi đau mất người thân trở nên nhẹ nhàng hơn: Chúa đưa những người tốt đi trước. Như vậy, ít ra người ở lại có thể hy vọng người thân yêu của mình đã đến được nơi tốt đẹp hơn và họ có thể yên lòng mà sống phần đời còn lại.

Nhưng cái chết, dù sao đi nữa, vẫn là thứ vô cùng khó để đối diện. Khoảng cách xa nhất giữa hai người có thể là bao xa? Một thành phố? Một đất nước? Một nửa quả địa cầu?

Không.

Khoảng cách xa nhất là cho dù ta có đi đến tận cùng trời cuối bể, ta cũng không bao giờ có thể gặp lại nhau nữa. Đó là khoảng cách giữa hai thế giới, giữa âm và dương, giữa cái chết và sự sống.

Nhưng cái chết cũng mang đến những ý nghĩa tốt đẹp. Nó nhắc nhở người ta về sự quý báu của sự sống. Nó cho biết rằng quỹ thời gian mà ta có không vô hạn như ta tưởng. Và trong khi ta còn có thời gian, hãy suy nghĩ thật kỹ về những gì ta thật sự muốn làm. Như Suzanne, tận hưởng cuộc sống theo lăng kính tự do nhất mà cô có.

Nếu thấy bài viết của mình hữu ích, bạn có thể ủng hộ mình tại đây: