Thời gian đọc: 5 phút

Một cuốn sách của Đệ nhất Phu nhân Tổng thống, nhưng lại gần gũi như thể đang được trò chuyện với một người bình thường – một người mẹ, người chị, người sếp, người giáo viên,… đã từng tiếp xúc và dẫn dắt mình trong đời.

Dạo gần đây mình không dành thời gian để cập nhật các đoạn ngắn trong cuốn sách “Becoming” mà mình đang đọc nữa. Sở dĩ là vì mình đang… chậm deadline. Đây là sách mượn Thư viện Thành phố nên mình phải hoàn thành xong trước thời hạn để kịp trả lại cho thư viện. Nhưng đọc cho đến giờ phút này thì mình đã có thể tổng hợp lại một số cảm nhận và review sơ bộ về cuốn sách này.

Michelle Obama mang đến một cảm giác gần gũi và chân thành từ những câu chuyện kể của bà, những gì bà thể hiện kể từ khi còn là một cô gái sống ở khu South Side, cho đến khi đã trở thành Đệ nhất Phu nhân Hoa Kỳ. Vẫn là một con người như thế từ đầu đến cuối, nhưng Michelle đã cố gắng (và khéo léo) thay đổi để thích nghi với những chuyển biến lớn, diễn ra trong thời gian ngắn của cuộc đời bà.

Mình “tận hưởng” nhiều nhất khi đọc phần đầu tiên – “Tôi”, viết riêng về Michelle từ lúc bà mới sinh ra cho đến trước khi gặp và kết hôn với Barack Obama. Đó là một tuổi thơ êm đềm và dễ chịu, cũng là những năm tháng đầu đời hình thành nên con người và những gì ảnh hưởng đến các hoạt động của bà về sau này.

Mặc dù nạn phân biệt chủng tộc, vấn đề của người da màu ở Mỹ hẵng còn là một điều gì đó khá xa lạ với mình, nhưng phần nào mình cảm nhận được góc nhìn sâu sắc và giàu tình cảm của Michelle kể từ khi còn là một bé gái, và những nỗ lực khổng lồ mà bà đã bỏ ra để có thể tự tạo được một vị thế thành công cho riêng mình trong xã hội, trước khi người ta biết đến bà với vai trò Phu nhân của Tổng thống Mỹ.

Đến phần thứ hai – “Chúng tôi”, nói về mối quan hệ gắn bó đầy khăng khít và được xây đắp liên tục giữa bà và Barack, mình lại học hỏi được nhiều điều thú vị về cách hai con người, đến từ hai môi trường và gia đình hoàn toàn khác nhau, có tư duy hoàn toàn khác nhau, duy trì cam kết phát triển mối quan hệ và giúp nhau đi qua những bất đồng, khác biệt như thế nào.

Mình thấy ở đó một Michelle có nhiều chuẩn mực và quy tắc, ngạc nhiên xen lẫn bối rối khi thấy một chàng trai đi ngược lại với tất cả những quy chuẩn chung của cô, bước vào thế giới được cô xây dựng cẩn thận, và nhẹ nhàng kéo cô đi cùng anh ta, ra sao. Mình cũng thích thú khi được Michelle chỉ cho những đặc điểm “khó ưa”, “không thể chấp nhận” được của người sẽ trở thành Tổng thống Mỹ, chẳng hạn như anh không có thói quen xếp quần áo, thích giữ không gian riêng của mình thật bừa bộn với thật nhiều sách vở, tài liệu nghiên cứu,… Michelle gọi đó là cái “ổ” của riêng Barack, nơi anh dùng để suy tư và nghiên cứu thật nhiều vấn đề.

Trên hết cả, mình quan sát được trong mình có cả một phần nguyên tắc của Michelle, một phần tự do của Barack. Mình hiểu sự khó khăn khi cố gắng dung hòa hai phiên bản gần như là trái ngược này. Sẽ luôn có sự khác biệt và đối lập xuất hiện ở khắp nơi. Nhưng nếu đủ sự yêu thương chân thành, không có khác biệt nào là không thể chấp nhận và dung hòa.

Phần ba – “Chúng ta” – nói về quá trình Barack Obama tranh cử tổng thống. Những cuộc đua căng thẳng, những lần phải đi thuyết phục cử tri, những xáo trộn lớn trong gia đình khi bỗng chốc, cuộc sống cá nhân của gia đình Obama trở thành nơi cho thiên hạ ngang nhiên dòm ngó và bàn tán.

Michelle đã phải đấu tranh rất lâu và liên tục, không chỉ để bảo vệ mối quan hệ của bà với người chồng sắp trở thành người quan trọng nhất của đất nước, mà còn để bảo vệ hai cô con gái còn quá nhỏ để hiểu điều gì đang xảy ra với chúng, và cuối cùng là bảo vệ quyền được là chính mình, là cô gái Michelle Robinson được sinh ra dưới mái nhà đầm ấm của gia đình ở South Side.

Đây có vẻ là phần mình khó kết nối nhất, vì đa số chuyện chính trị mình không quan tâm. Và Michelle cũng đã khéo léo để không đưa vào nhiều chi tiết liên quan đến công việc chính trị của Tổng thống Mỹ. Thay vào đó, bà nói về những mối bận tâm xuất phát từ vai trò của một người mẹ, một người vợ, một người làm y tế công cộng muốn tạo ra những môi trường tốt nhất có thể cho con cái mình, cho những người vợ (và gia đình) của những quân nhân xung quanh mình, cho những bệnh nhân gặp khó khăn còn đầy rẫy ở ngoài kia.

Điều khiến mình chạm nhất ở đây là cách Michelle nhìn mọi thứ như một người bình thường muốn làm những điều tốt đẹp trong khả năng của mình. Mình được nhìn thấy, qua trải nghiệm và sự chứng kiến của Michelle, rất nhiều cảnh đời bất hạnh ở khắp nơi trên thế giới. Điều đó tự nhiên đánh động bên trong mong muốn mình cũng có thể chung tay tạo nên một điều gì đó. Bởi sẽ luôn có nhiều người cần giúp hơn là những gì mà mình có thể hiện tại. Nên việc bắt tay vào làm càng sớm là càng tốt. Thế giới không thể chờ đợi được lâu hơn nữa.

Cuối cùng là lời kết, về cuộc chuyển giao quyền lực giữa Barack Obama, một vị Tổng thống Dân chủ, sang cho Donald Trump, một nhà tài phiệt ủng hộ chế độ Cộng hòa, khép lại 8 năm của Michelle Obama cùng chồng và các con gái tại Nhà trắng.

8 năm có lẽ là ngắn với một đời người, nhưng 8 năm của Đệ nhất Phu nhân có thể bao gồm rất nhiều, rất rất nhiều sự kiện đáng nhớ.

Phần “Lời kết” khép lại hành trình bằng những lời cảm ơn, và cũng là nơi giúp mình biết cuốn sách này đã được viết nên như thế nào. Nhân viên của Michelle đã phải làm việc rất nhiều với gia đình bà, cùng ngồi lật lại từng trang ảnh gia đình, trò chuyện với mẹ, anh trai và những người thân, họ hàng… để phác thảo lại chân dung cô bé Michelle Robinson. Những câu chuyện xảy ra trong gia đình Tổng thống lại tiếp tục được so sánh, đối chiếu từ hàng ngàn trang giấy ghi lại từng cuộc đối thoại của bà với mọi người để viết nên các giai đoạn sau này. Có hẳn một bộ phận chuyên làm nhiệm vụ sắp xếp các sự kiện theo thứ tự thời gian để đảm bảo mọi thứ được kể lại chính xác. Và cũng có cả ý kiến, tầm nhìn của Barack Obama về hướng đi của cuốn sách.

Mình học được khá nhiều thứ về cách viết một cuốn hồi ký ở đây. Đó là lý do khiến phần kết mang nhiều ý nghĩa cá nhân với mình. Chung quy thì, mình được dẫn dắt đến cuốn sách này vì một lý do: mình đang tìm hiểu để viết sách dạng hồi ký. Mình học được nhiều từ cách kể chuyện của Michelle Obama – thân thiện, gần gũi, chân thật, khiến mình cảm thấy như được bước vào hẳn cuộc sống của bà. Mình cũng nhận ra một vài giá trị mới của bản thân khi đọc đến những đoạn mà tự nhiên rơi nước mắt.

Khép lại quyển sách với vừa đủ gợi ý cần thiết cho chặng đường tiếp theo của mình. “Becoming” sẽ được xem là quyển sách mình yêu thích. Cảm ơn vì một trải nghiệm hay.

Nếu thấy bài viết của mình hữu ích, bạn có thể ủng hộ mình tại đây: