Thời gian đọc: 3 phút

Được đọc sách luôn là một niềm hạnh phúc đối với mình. Nhìn những con chữ nhảy nhót trên trang giấy mà vẽ ra vô vàn những cảnh tưởng ngoạn mục và những chuyến phiêu lưu, tạc nên những con người với vô vàn những nhân cách sống động ngay trước mắt mình. Chỉ bằng con chữ thôi. Điều đó thật quá sức ngoạn mục.

Ảnh: Sưu tầm

Nó cũng khiến mình tự hỏi, vì lý do gì mà mình lại bị “thao túng” bởi nhiều hình thức thể hiện khác, chỉ vì nỗi sợ FOMO – nếu dùng con chữ không thì không đủ thu hút sự chú ý? Haha. Nỗi sợ đúng là chỉ dành cho những người làm việc đó không đủ giỏi thôi.

Riêng với J.K Rowling và Lý Lan trong bộ truyện Harry Potter thì lại khác. Nó đã vượt ngưỡng một câu chuyện phiêu lưu giả tưởng thông thường để trở thành một thứ văn hóa tồn tại trong đại chúng nhiều thập kỷ.

Đó là cách những con chữ hay để lại ấn tượng và tạo nên sự trung thành.

Hôm nay mình đọc lại tập 7, vì nhận ra đã quên khá nhiều, mà tập 7 lại chứa những chuyển biến hết sức quan trọng, khép lại hành trình 7 năm của Harry Potter. Có một đoạn nói về sự chia tay chia chân của Harry với nhà Dursley, gia đình vốn có mối thâm cừu đại hận với nó mà chẳng hiểu vì sao. Đọc mà tưởng tượng mới sinh động làm sao.


“Tao đâu có coi mày là đồ hao cơm tốn chỗ.”

Nếu Harry không tận mắt thấy môi của Dudley cử động thì nó đã không thể nào tin nổi. Vì vậy nó trố mất nhìn Dudley một hồi lâu mới chấp nhận cái điều ắt là thằng anh họ của nó là người vừa phát ngôn; nhờ một chứng cớ, Dudley đỏ cả mặt. Chính Harry cũng lúng túng và ngạc nhiên.

“Ờ… vậy… cám ơn nghe, Dudley.”

Một lần nữa, Dudley dường như vật lộn với những ý tưởng khó khăn quá sức diễn tả trước khi lúng búng nói:

“Mày cứu mạng tao.”

“Nhưng nó đã nói cảm ơn gì đâu!” Hestia tức giận nói. “Nó chỉ mới nói nó không coi Harry như đồ hao cơm tốn chỗ!”

“Đành vậy, nhưng với Dudley thì điều đó tương đương với ‘tao thương mày’.” Harry nói, bị xâu xé giữa nỗi bực mình và cơn tức cười.

Dudley nhẹ nhàng tự giải thoát mình ra khỏi vòng tay của mẹ và đi về phía Harry. Harry phải dằn xuống một cơn khoái hù dọa Dudley bằng pháp thuật. Dudley đưa ra bàn tay to tướng hồng hồng của nó.

“Khỉ thiệt, Dudley à,” Harry nói át tiếng nức nở vừa tái trỗi dậy của dì Petunia. “Bọn giám ngục thổi một nhân cách khác vô người mày rồi hả?”

“Hổng biết.” Dudley ú ớ. “Hẹn gặp lại, Harry.”

“Ừ…”, Harry nói, cầm bàn tay của Dudley và lắc. “Có thể. Bảo trọng nghe, D. bự.”

Dudley gần như mỉm cười, rồi ì ạch đi ra khỏi phòng.

Dì Petunia, nãy giờ úp mặt trong chiếc khăn tay, nghe tiếng cửa xe đóng bèn ngước nhìn quanh. Dì không có vẻ t rm gomng còn lại một mình với Harry. Vội vàng nhét chiếc khăn tay ướt đẫm vào trong túi áo, dì nói, “Thôi… tạm biệt,” và bước về phía cánh cửa mà không hề nhìn tới Harry.

“Tạm biệt,” Harry nói.

Dì dượng bước và ngoái nhìn lại. Trong một thoáng Harry có cái cảm giác hết sức kỳ cục là dì muốn nói với nó điều gì đó: ánh mắt của dì rưng rưng, thảng thốt, kỳ cục; và dì dường như chênh vênh bên bờ sắp thốt ra lời; nhưng rồi, chỉ khẽ gật đầu, dì vội vã rời khỏi căn phòng đi theo chồng con.

(Harry Potter và Bảo bối tử thần, trang 47-49)

Nếu thấy bài viết của mình hữu ích, bạn có thể ủng hộ mình tại đây: