Thời gian đọc: 7 phút

Hà Giang đối với mình là một chuyến đi thú vị. Nó mở màn cho một năm mới cứ hai tháng sẽ đi đâu đó một lần. Đó là một kế hoạch năm đầy hào hứng, khi mình có thể cân bằng làm việc và chơi rất hiệu quả. Nhưng vì chuyến đi đầu tiên này nằm trong khoảng thời gian mình vẫn chưa cân bằng được, nên hóa ra, nó có hơi gây căng thẳng một chút.

Mình để thả cho những kế hoạch tự trôi đi đâu đó thì trôi. Mình không tính toán gì, không chủ đích tìm quá nhiều người để đi cùng. Mình cũng không lên kế hoạch sẽ đi chơi những đâu luôn. Mãi đến tận sát ngày đi còn chưa mua vé xe, mặc dù biết rằng những ngày Tết này các điểm du lịch sẽ dễ hết xe, hết phòng lắm. Tất cả là để chờ cho những bất ngờ có thể xuất hiện dọc đường đi. Dẫu sau thì, mục đích của chuyến đi là thế mà. Nếu không vô tình gặp phải một chàng trai áo xanh nào đó, thì biết đâu cũng có những nguồn cảm hứng nhất định cho mình sáng tác với công việc.

Ngẫu hứng ăn chơi là thế, nhưng không thể phủ nhận rằng bên trong mình còn một phần con người muốn kiểm soát và thích lên kế hoạch dữ dội. Phần con người này thấy khá căng thẳng với một chuyến đi đầy ngẫu hứng, không biết điểm đi, điểm dừng, không có ngày giờ cụ thể, đặc biệt là không chắc chắn về nơi ăn, chốn ngủ. Lại còn một căng thẳng ngầm khi biết rằng, Tết sẽ kéo dài đến giữa tháng 2, cộng thêm chuyến đi Hà Giang nữa thì khi quay về Sài Gòn, mình chỉ còn vài ngày để vớt vát những công việc còn đang dang dở của tháng thôi.

Một chuyến đi vừa vui, vừa căng thẳng mở đầu như thế.

***

Để nói về Hà Giang trong lần này mình ra thăm, thì ắt hẳn nó giống như một chuyến cưỡi ngựa xem hoa hơn là khám phá thực thụ gì văn hóa bản địa. Một chuyến du lịch có thể được đặt cho rất nhiều mục đích – khám phá văn hóa, săn ảnh đẹp, tìm kiếm những nhân duyên ngẫu hứng, dành thời gian cho bản thân. Mình không xác định bất kỳ mục tiêu nào từ trước. Năm lần bảy lượt định ngồi xuống để vạch ra một kế hoạch, mình đều bỏ qua. Cho đến khi một chị bạn nói rằng, “Em chủ yếu đi chuyến này để sáng tạo, tìm nguồn cảm hứng phải không? Vậy thì cứ để cho cảm hứng dẫn dắt em, không cần chuẩn bị nhiều quá”. Và mình như thể người đang trôi lênh đênh vớ được sợi dây giữa biển, lấy đó làm lý do chính cho chuyến đi luôn.

Vì không lên kế hoạch gì trước, nên chuyến đi của mình khá là “tả pín lù”. Từ đội nhóm đi chung, đến danh sách những địa điểm tham quan và hoạt động bọn mình muốn làm. Nhưng may mắn, chúng mình đều là những đứa trẻ ham chơi và dễ chịu giống nhau, nên cho dù có vài điều xảy ra không như ý, hoặc một vài cảnh ngộ trớ trêu, thì bọn mình cũng có thể cười hề hề cho qua và bằng một cách nào đó, chuyến đi lại trở nên vừa vặn.

Vì không có nhiều tình cảm để dành miêu tả cho chuyến đi này, mình chỉ có thể tổng kết nó bằng một vài kinh nghiệm nhìn lại rất thực tế. Để ghi nhớ và sau này có quay lại Hà Giang thì đỡ phải mất công dò dẫm lại từ đầu. Cả bọn chúng mình đều nhất trí rằng đi chuyến đầu tiên này là “để cho biết Hà Giang”, sau này sẽ có những chuyến khám phá và tìm hiểu sâu hơn.

Về đi lại

Có nhiều cách thức để đi từ đồng bằng lên Hà Giang. Nếu máu có thể phượt bằng xe máy, nhưng chỉ dành cho những dân chơi đã quen cung đường núi non hiểm trở và có những con xe đã được độ thật cứng cáp, vững vàng. Còn không thì lựa chọn an toàn nhất vẫn là đi xe khách. Có các loại xe giường nằm, buồng nằm và limousine (ghế ngồi nhưng có thể ngả lưng và chỗ ngồi cũng rộng hơn).

Theo mình đánh giá thì giường và buồng nằm phù hợp với những chuyến đi đêm, khi chỉ cần leo lên xe, ngủ một phát chừng 5-6 tiếng là đến nơi. Còn ghế limousine thì thích hợp đi ban ngày để tha hồ ngắm cảnh mà vẫn có một chỗ ngồi thoải mái chứ không quá chật chội như đi xe khách ghế thường. Tuy nhiên, với những ai không quen các cung đường leo núi lắt léo và dễ bị say xe, thì ghế là lựa chọn ổn hơn giường. Vì thử tưởng tượng đi, đã say xe rồi lại còn bị đặt nằm ngửa trong một chiếc xe cứ lắc qua lắc lại thì thôi, đi vài cây là cho ra vài bịch cháo lòng.

Giá xe dao động từ 250.000 đến 450.000 VND.

250.000 là xe giường nằm; 350.000 là buồng nằm; 450.000 là limousine.

Về chỗ ở

Lúc đầu đặt homestay ở đây mình không hề biết rằng để đi chơi được hết các điểm ở Hà Giang thì lựa chọn tốt nhất là mỗi đêm sẽ nghỉ ở một điểm khác nhau, từ thành phố Hà Giang, thị trấn Đồng Văn, sang Mèo Vạc và lên đến Lũng Cú. Vì các địa điểm cách khá xa nhau nên việc đi chơi rồi về cùng một chỗ nghỉ trong ngày là không thể. Chưa kể thời gian trời sáng ở đây, vào mùa mình đi là tháng 2, sẽ ngắn hơn bình thường. Buổi sáng có hôm phải 8 giờ mới bắt đầu tan sương và buổi tối sau 6 giờ là trời đã tối sụp không còn nhìn thấy gì.

Ở thành phố Hà Giang, mình đặt phòng ở Trường Anh homestay. Họ cũng có một khách sạn mang tên Trường Anh ở thị trấn Đồng Văn. Homestay sạch sẽ, có chị chủ thân thiện và một khu vườn bậc thang siêu rộng có cảnh nhìn cũng chill.

Nhưng mình không thích nghỉ ở khách sạn nên chỉ chọn nghỉ một buổi sáng ở homestay dưới thành phố. Homestay này có bungalow gia đình (2 giường đôi cỡ lớn) với giá thuê tầm 700-800.000 VNĐ/ đêm. Nếu đi nhóm có thể ngủ trên sàn, nghĩa là một giường đôi 1m8, nằm trong từng ô riêng biệt có kéo rèm. Nếu tính theo đầu người thì ngủ sàn rẻ hơn nhiều, chỉ mất 140.000 VNĐ/ đêm và thích hợp để đi những nhóm lớn. Gọi là ngủ trên sàn, giường dorm hay phòng ngủ chung cũng thế. Một phòng như thế có khoảng 15-20 giường, nhưng không gian được phân chia rõ ràng nên vẫn đảm bảo độ riêng tư. Lúc nào muốn riêng thì chui vào giường quây rèm lại. Lúc nào muốn chung thì kéo rèm ra chơi chung.

Trong phố cổ Đồng Văn có nhiều homestay xinh xắn hơn. Cũng kiểu cơ bản là phòng riêng và các giường dorm như thế, nhưng sẽ có view và không khí cổ kính của thị trấn, với đèn vàng ấm áp giữa phố đông, nhìn ra những bờ tường bằng đá đặc trưng của người dân tộc. Giá thuê các homestay này cao hơn một chút, trung bình là từ 800.000 trở lên. Nếu vào những ngày đông khách và phòng siêu đẹp có thể có giá chừng 1.000.000 VNĐ. Mức giá này, nếu so với giá mà cậu em họ của mình đi vào… không một dịp gì cả, ngủ tại phòng đôi khách sạn mà vẫn 1.000.000 VNĐ thì vẫn là tốt chán.

Ở phố cổ có một homestay nổi tiếng là 1925 của chú Thân. Homestay này đã lên khá nhiều đầu báo và các trang review du lịch. Mình không hiểu sao nó nổi tiếng đến thế, nhưng có lẽ tiếng cũng đi liền với tai nên có nhiều ý kiến trái chiều về chỗ ở này.

Hầu như ai đến Đồng Văn cũng muốn được ở 1929 vì nó gần như là đặc sắc nhất trong thị trấn. Bọn mình đã có cơ hội ở đây kể cả khi vừa leo núi vừa mở 3G tìm phòng, với giá chị 600.000 VNĐ/ đêm cho 4 người. Nhưng vì chần chừ nên chúng mình đã vuột mất cơ hội. Mặc dù không được ngủ lại nhưng bọn mình vẫn có thể đến tham quan và chụp hình.

Homestay này được cải tạo từ một căn nhà trình tường cổ hơn trăm năm tuổi của người dân tộc Tày. Nhà trình tường làm bằng đất với hàng rào thấp bằng đá to ở bên ngoài. Mấy cái hàng rào này làm như để cho vui vì chúng không có tác dụng bảo vệ an toàn lắm. Thật ra, 1925 không có đường bao gì luôn mà có hẳn những bậc đá tròn (đây cũng là một đặc trưng của nhà ở phố, làng cổ) dẫn hẳn lên nhà luôn.

Giữa nhà là không gian sinh hoạt chung. Phía sau còn có hai sân rất rộng. Ngôi nhà có mái thấp được chia làm hai tầng. Tổng cộng không gian chưa đến trăm mét vuông (mình ước tính), nhưng có thể chứa đến hơn 20 phòng. Những căn phòng ấm cúng và nhỏ xinh đủ cho từ 4 đến 20 khách nên đi nhóm lẻ hay một đoàn đông đều tiện. Mình còn thấy một phòng mà cả gia đình đặt để ở chung, có cả người lớn và trẻ em. Họ kéo các tấm nệm lại gần nhau làm nên một không gian quá là ấm cúng và riêng tư, cảm giấc như thế giới của Harry Potter vậy.

Ngoài cấu trúc không gian thì những vật dụng trang trí ở đây cũng đem lại cảm giác cổ kính và ngập tràn màu sắc văn hóa. Những bộ đồ của nhiều dân tộc khác nhau. Những dải thịt và lạp xườn gác bếp treo lủng lẳng. Các bức ảnh về Hà Giang do chính chú Thân chụp. Nhiều loại đồ mà chú sưu tầm, bao gồm rất nhiều cây đàn và nhạc cụ dân tộc mình không biết tên. Và hoa, vô vàn hoa. Có cành đào đang bung cánh hồng chúm chím. Có cành cây to được buộc các dải lụa đỏ. Ở đây bình thường chắc đã đẹp, đến Tết lại càng đẹp hơn với không gian được trang hoàng rực rỡ.

Thị trấn Đồng Văn chỉ có một vài homestay như căn 1925 của chú Thân, nhưng nếu thích cảm giác vào chốn thần tiên thật sự thì phải đến làng Lô Lô Chải nằm dưới chân cột cờ Lũng Cú. Cả khu làng được giữ nguyên kiến trúc nhà trình tường cổ, chỉ sửa lại một chút cho phù hợp với khách du lịch. Cũng những ngôi nhà bằng đất có mái âm dương, bờ bao làm bằng đá trên vẫn có cây dại phủ kín. Những chiếc cổng thấp bằng gỗ nhìn mộc mạc, đơn sơ mà vẫn cuốn hút như kiểu bước vào một ngôi nhà trong phim cổ trang nào. Buổi tối, cả làng bật đèn vàng nhìn rất ấm và lung linh. Có nơi chỉ làm homestay, nhưng đa số người ta sẽ tận dụng không gian phía trước để làm quán nước. Bước qua cổng là sà vào một không gian riêng tư và ấm áp, ngồi vào bàn gọi ấm trà nóng rồi cứ thế tha hồ nhâm nhi, thả vào với mây trời những câu chuyện rủ rỉ đến là chill.

Đọc thêm review về món ăn và những điểm vui chơi tại Hà Giang tại bài 2.

Nếu thấy bài viết của mình hữu ích, bạn có thể ủng hộ mình tại đây: