Thời gian đọc: 4 phút

Hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn. Đó là câu cửa miệng mà có lẽ người trẻ nào cũng nằm lòng. Nhưng liệu như thế đã đủ?

Ảnh: Unsplash / Marek Piwnicki

Cái thời mà chúng ta bị ép để theo đuổi một công việc và nghề nghiệp nào vì sự ổn định có lẽ đang bị đẩy lùi bởi những tư duy cấp tiến của người thời đại mới – rằng chúng ta có quyền làm theo những gì mình thích và thành công với nó.
 
Nhưng đi theo đam mê cũng là điều gây lắm tranh cãi. Có người nói đam mê giống như giai đoạn đầu của một mối quan hệ, bùng lên lúc đầu với những tình cảm mãnh liệt và khát khao phải có cho bằng được điều (hay người) mình yêu thích. Thế nhưng khi đã có được rồi, khi chất adrenaline trong người đã cạn kiệt và thay thế bằng một guồng quay đều đặn và quen thuộc, ngọn lửa mạnh mẽ ban đầu bỗng biến đi đâu mất?
 
Lúc đó, người ta lại phải tự hỏi liệu điều mình làm có phải là đam mê thực sự? Hay, cần gì để tìm lại ngọn lửa của ngày xưa.
 
Bản thân mình cũng đang đứng trên một ngưỡng cửa như vậy. Tuy không mắc vào câu hỏi liệu việc đang làm hiện tại có phải đam mê hay không, bởi mình luôn biết bản thân thích viết, yêu viết, được sống với nghề viết này là một niềm hạnh phúc đối với mình. Thế nhưng, cần gì để tìm lại ngọn lửa nhiệt huyết và sức sống mãnh liệt trong từng lời văn, câu chữ viết ra, cũng là điều mình đang trằn trọc tìm kiếm.
 
Trên con đường thực hiện đam mê, sẽ có rất nhiều lúc mình không còn làm vì bản thân nữa, mà vì vô số những “lực” tác động bên ngoài. Chẳng hạn, bạn yêu viết nhưng bạn đi làm cho một thương hiệu, chữ của bạn sẽ được “điều chỉnh” một chút cho phù hợp với hình ảnh của thương hiệu đó. Hoặc viết những bài cho khách hàng. Sẽ luôn có một bộ ba mà bạn cần phải cân bằng: mối quan hệ giữa bài viết, người viết và độc giả. Chị Linh Phan đã viết như thế này trong “Viết đi, đừng sợ!”: “Mọi người thường có xu hướng xem xét các mối quan hệ của cây viết và bài viết khi họ nghĩ về viết, còn mối quan hệ giữa tác phẩm và độc giả thì lại bị quên đi hoặc bỏ qua”.
 
Sẽ luôn có một sự đấu tranh như thế trong mỗi người nghệ sĩ khi sáng tác: làm tác phẩm cho mình hay cho kẻ chiêm ngưỡng?
Đôi khi, nếu hai vế này đều đưa đến cùng một kết quả thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn bình yên. Nhưng để đi đến được dấu bằng hoặc tương đương đó, có không ít người phải chật vật để học cách kết hợp cả hai trong một. Ở đó, sẽ có lúc người ta đánh mất đam mê nếu chỉ chăm chăm phục vụ điều người khác cần ở những tác phẩm của họ. Ngược lại, với một vài người chỉ đi theo đam mê mà không cần xem xét mối quan hệ giữa những điều họ làm ra và người đón nhận, họ có thể sẽ khá chật vật để được công nhận và hỗ trợ để đi tiếp cùng đam mê của mình.
 
Những giả thuyết trên còn nhiều sai số. Nhưng lối ra, theo thiển ý của mình, không phải tập trung vào chọn đam mê hay những điều còn lại, mà là… chọn đam mê và điều chỉnh dần dần trên đường đi.
 
Chẳng hạn, bạn “đam mê” bánh mì và bạn đi theo đam mê đó. Bạn học nghề làm bánh mì, nhưng trong quá trình học, bạn được tiếp xúc với nhiều món bánh khác, cũng như nhiều cơ hội khác mở ra: bạn có thể trở thành một người chuyên làm bánh mì trong bếp, hoặc bạn đứng ra kinh doanh. Mỗi một cơ hội sẽ buộc bạn phải làm những việc khác nhau, và đôi khi đó không còn là “đam mê” ban đầu. Một ông chủ tiệm bánh sẽ có đôi khi tự hỏi: liệu mình có còn “đam mê” làm bánh mì, hay giờ đây đã đam mê chuyện bán hàng và giao thiệp với những vị khách hàng hơn?
 
Đam mê không phải một thứ tồn tại vĩnh viễn. Đó có thể là một chỉ điểm để bạn bắt đầu bước đi trên con đường của mình. Đam mê sẽ dẫn bạn đến những nơi khác nhau, nơi bạn sẽ khám phá ra thêm nhiều điều về bản thân, và lại có những “chỉ điểm” khác để bạn bước tiếp trên hành trình. Một đam mê có thể đi theo bạn mãi mãi, hoặc sẽ biến đổi và kết hợp với những thứ khác để tạo nên một đam mê khác hơn, lớn hơn, kỳ diệu hơn.
 
Sự thay đổi là một phần của quá trình. Vậy nên, đừng tự cấn vì không biết mình có đang theo đuổi đam mê hay không. Hãy làm điều gì đúng đắn với bạn, từng điều một, để con đường tiếp tục rộng mở dưới chân bạn. Rốt cuộc, chúng ta là những kẻ luôn trên hành trình, và đó là điều tuyệt vời nhất.

Nếu thấy bài viết của mình hữu ích, bạn có thể ủng hộ mình tại đây: