Thời gian đọc: 3 phút

Tôi đã nghĩ phải có một cách nào đó để bước ra khỏi buổi chiều tẻ ngắt này. Tôi rất không muốn bắt đầu buổi chiều bằng cách lao ngay từ giường xuống bàn làm việc. Điều đó sẽ khiến cuộc sống của tôi chẳng khác nào chỉ quẩn quanh quanh công việc, và chuyện ăn ngủ là cơ bản.

Ảnh: Sưu tầm

Thế là tôi lần giở vài trang sách, một quyển sách mà cho đến bây giờ vẫn khiến tôi cảm thấy khá thú vị – “Đồi gió hú”. Tôi không nhớ mình từng có cảm giác này vào lần trước tôi đọc nó, tầm khoảng chục năm trước, ít nhất, tôi nhớ là thế. Thật tiếc vì tôi không ghi lại ngày mua quyển sách này. Nhưng đối với tôi, nó là một quyển sách đẹp, và tôi thích giữ sự trân trọng với nó bằng cách để quyển sách trắng tinh, không một vết chữ viết tay nào mặc dù tôi khá thích thói quen vừa đọc vừa ghi chú, như một cách để tôi đối thoại với tác giả và quyển sách của người vậy.

Theo như trí nhớ dở tệ của mình, thì có vẻ như khi còn nhỏ, tôi đã không thể đọc hết được quyển sách này vì quá sợ. Tôi lờ mờ nhớ cảnh mình ngồi võng đọc sách vào buổi tối, trước mặt là mẹ tôi đang ngồi làm việc bên máy tính, nhưng bà quay lưng lại với tôi. Và thế là một mình tôi đối diện với cái thế giới rùng rợn được vẽ ra trong khoảng giống giữa tôi với bà. Nó khiến tôi lạnh sống lưng, sợ đến phát khiếp! Tôi đã nghĩ nó còn sợ hơn bất kỳ câu chuyện ma nào tôi cả gan đọc, và thầm rủa những ai dám bảo đây là tác phẩm văn học kinh điển. Kinh điển chỗ nào chứ! Tôi thích đọc sách văn, nhưng đừng có gán vào đấy vài ba cái tác danh rồi khiến cho tôi phải trải qua cảm giác khiếp đảm đến thế này! Và thế là tôi quyết định bỏ dở quyển truyện, dù cho nó có “kinh điển” đến mức nào.

Hôm nay tôi đọc lại. Có thể tôi vẫn chỉ đang ở đoạn mào đầu câu chuyện nên mọi thứ còn khá mới mẻ và tươi sáng. Tôi thậm chí còn thấy buồn cười vì hoàn cảnh trớ trêu của gia đình và người đàn ông thuê nhà, cùng cách kể chuyện hề hước, ví von đầy sáng tạo của nhân vật “tôi”. Mẹ vẫn trấn an tôi bằng một câu thế này: “Truyện này không có ma đâu, chỉ hơi kinh dị xíu thôi.” Hơi-kinh-dị-xíu-thôi. Như thế cũng đã đủ làm tôi sợ xanh mặt rồi. Thế nhưng, tôi đoán rằng giờ mình đã lớn. Ít nhất thì sau mười năm tôi cũng phải có chút thay đổi nào rồi đó chứ. Tôi đủ lớn để hiểu được đằng sau những điều kinh dị, ma quái, tác giả muốn gửi gắm gì, hoặc chí ít là tôi có nhiều dũng cảm hơn ngày xưa để đừng nhanh chóng bị hù dọa sớm quá nữa.

Tôi rất hy vọng như thế!

Buổi chiều 17.08.2021

Nếu thấy bài viết của mình hữu ích, bạn có thể ủng hộ mình tại đây: